Kỹ năng để cân bằng giữa công việc và cuộc sống Tác giả: Srewart D. Friedman Công việc và cuộc sống là hai bản thể tồn tại song song với nhau hàng ngày của bạn phải không? không chăm sóc gia đình tốt vì công việc bề bộn. mình có thể học được gì từ cuộc Em là gì giữa bề bộn đời anh. Gọi thế nào cho thỏa nỗi riêng chung Để không ai khổ tâm, không ai thấy mình có lỗi Tất cả tại cuộc đời, cuộc đời tự cho là mình rộng rãi Nhưng rồi cuộc đời có chứa nổi mình đâu! Không thể gọi đích danh ta là gì của nhau Đau lòng em, Đau lòng anh, Đau lòng người Tội lắm Nhưng em tin cuộc đời này sâu rộng => "Ngày mai anh là một chú rể còn em chỉ biết đứng sau anh mà nhìn a bên cô dâu khác chứ không phải là em ????" 3.5 : Stt chia tay nguoi yeu 3.6 : Stt không ngủ được 3.7 : Stt anh yêu em 3.8 : Stt nhớ ai đó . 3.9 : Stt vợ yêu chồng 3.10 : Stt em yêu anh => "Em yêu anh đấy thì sao nào". => "" "Anh là gì giữa bộn bề đời em?" - anh đã đọc câu nói này trong một cuốn sách và anh cũng đã tự hỏi mình hàng trăm lần cùng một nội dung ấy từ khi anh nhìn thấy em giữa cái nắng ấm dịu của tiết xuân không gợi u hoài. Anh đã tập quen với tất cả, kể cả việc không có em bên cạnh. Đôi lúc anh từng nghĩ, nếu mai này anh về, em sẽ còn là gì trong anh; em có đi tìm anh giữa bộn bề hạnh phúc đã qua. Anh đã khép lại trang vở cũ bằng dấu chấm hết chứ không bằng dấu chấm lửng nữa. fFaENlu. Thật ngu ngốc khi em cứ tự an ủi bản thân mình rằng anh không phải người đàn ông tệ bạc, rằng mình suy nghĩ quá đáng, nhưng dù có cố thế nào thì sự thật- những hành động của anh đang dần giết chết mọi niềm hy vọng an ủi trong em. Rốt cuộc thì em là gì giữa bề bộn đời anh? Đúng thế! Chẳng thể gần, có lẽ bởi thế mà không cần quan tâm đến cảm nhận của nhau, anh bước qua trái tim em để đạt được điều mình muốn rồi bỏ lại em với vết thương mãi chẳng thể lành. Cái cảm giác đạt được rồi vứt bỏ chắc thú vị lắm phải không anh? Luôn tự hỏi bản thân em có là gì giữa bề bộn cuộc sống của ai kia? Chẳng là gì nên mới bị người ta đối xử như thế, sai lầm lớn nhất trong tình yêu là để họ biết bạn yêu họ quá nhiều để rồi họ coi thường bạn, vì coi thường nên luôn xếp bạn sau tất cả những thứ khác, những người khác của họ, vì coi thường nên niềm vui hay nước mắt của bạn không là gì. Sau một cuộc tình với bạn là tất cả còn với họ bạn chỉ là người qua đường, không hơn. Cứ ngỡ là khi mình thật lòng thì sẽ được tôn trọng nào ngờ chỉ là trò đùa để mang ra bỡn cợt và tiêu khiển. Giả dối thật! Stt em là gì trong trái tim anh ? Có thể cho em một đáp án thật lòng không ? Trả lời em này, anh đừng có lặng thinh Liệu rằng mình có là gì của nhau không anh nhỉ? Người quen, bạn bè, người yêu hay tri kỉ Em cứ loay hoay trong ý nghĩ của mình? Sau tất cả những gì đã và đang xảy ra với chúng mình em vẫn chỉ canh cánh bên mình một câu hỏi. Em chỉ ước một lần anh nhìn vào mắt em và trả lời một cách thành thật nhất”EM LÀ GÌ GIỮA BỘN BỀ ĐỜI ANH?” Câu chuyện của mình đến và đi thật nhanh Như trước giờ quay, anh sắp cảnh phim trước Tiếp tục diễn sao, em không thể làm được Khi con tim em cứ mãi lội ngược dòng Có lẽ em đã sai. Thế giới của anh và em quá khác xa nhau. Thế giới của anh, sau tất cả vẫn không có một vị trí dành cho em. Nhưng thế giới của em thì toàn ngập tràn hình ảnh của anh. Em đã sai, đã sai vì em yêu quá chân thành và chung thủy. Em rồi cũng đang vướng vào một tình yêu như thế. Một tình yêu mà khi càng đi qua thì tim em lại chằng chịt những vết thương. Em yêu anh chân thành và rồi anh mặc nhiên làm tổn thương em. Với anh em là gì vậy anh? Em không biết anh đang nghĩ gì nữa. Đôi lúc anh làm em nghĩ anh quan tâm đến em nhưng có lúc anh lại thật hờ hững và xa cách vô trái tim anh có em không anh ? Anh có biết thương một người mà không biết người kia thế nào thì mệt mỏi lắm không? Em không hiểu gì cả, hãy cho em một câu trả lời rõ ràng được không anh? Em mệt mỏi lắm rồi, em không muốn mình thế này nữa. Thực sự trong lòng anh lúc này đang nghĩ gì vậy anh, hãy cho em biết đi anh? Trong trái tim anh có em không anh? Đôi dòng Stt cho anh Mất em rồi anh có đau lòng không? Nhiều khi em tự hỏi, em là gì của anh? Em yêu anh nhiều, không đòi hỏi tiền bạc, không phải dạng bồ nhí và đại gia, chẳng có thứ gì của anh và em nhận, em cần ngoài những món quà kỉ niệm. Mấy năm qua, em cứ như tế này, anh cũng vẫn vậy. Vậy rốt cuộc, em là gì của anh nhỉ? Hay là cứ để em lấy chồng… một người không yêu, như thế có tốt hơn không? Anh với em suy cho cùng cũng chỉ tồn tại một mối quan hệ không rõ đầu đuôi, mọi thứ cứ lấp lửng không sao nhóa xòa. Rốt cuộc thì chuyện tình chúng ta cũng chỉ là những trang giấy trắng dở dang không có hồi kết… Điên thật khi biết là giả tạo, là tạm bợ mà cứ lao vào, cứ cảm thông khi nghe lời giải thích kinh điển. Nhiều lúc giận bản thân mình ghê gớm, cuộc đời này đâu phải không có người tốt nhưng sao cứ cố chấp đi theo cái khuôn vô thức đã định. Tình yêu em là thật, đâu phải món đồ hàng mà anh lại có thể cân, đong, đo, đếm rồi ngã giá bằng tiếng thở dài cho cuộc sống mà anh chọn lấy chẳng có em. Là vui chơi qua đường, là buông thêm một chút tình yêu còn thừa, là thèm khát cảm giác vụng trộm hay là gì hả anh? Em là gì trong cuộc sống của anh đây? Nhân tình một thời hay chỉ là hạt bụi nhỏ mà anh có thể thẳng tay phủi bỏ. Tất cả là đắng cay, em đã khóc vì tình yêu em từng có. Vết sẹo anh để lại biết bao giờ mới có thể hết đau, cho nên đừng nói đến việc làm ngơ trước tổn thương mà em đang gánh chịu. Quên anh là điều khó khăn nhất mà em chưa thể làm được, qua lâu rồi mà cứ ngỡ mới đây thôi, cứ êm đềm tĩnh lặng rồi chợt nhói một lần, kéo dài và dai dẳng, nỗi đau này thật biết trêu em. Anh là người em thương, là niềm đau của em chưa vứt bỏ, còn em là gì đây? Là gì của nhau, là gì của anh? Nếu như em không yêu anh, có lẽ giờ đây lý trí của em đã đủ tỉnh táo để nhận ra em không là gì đối với anh cả. Em mãi mãi đứng sau gia đình anh, những người thân của anh, các mối quan tâm hằng ngày của anh. Anh đưa em đi dọc những con phố quen. Giữa lòng thủ đô với bao nhiều bon chen và xô bồ chờ đợi, bên anh, chợt thấy lòng ấm áp và hạnh phúc đến lạ. Em cứ muốn giữ mãi những giây phút như thế, chỉ là, trong cả chuyến hành trình cùng nhau, em chẳng thể đường đường chính chính mà nắm tay anh, chỉ dám nhẹ nhàng đưa ánh mắt nhìn người em thầm mến. Em là gì trong bộn bề đời anh? Là yêu thương choạng vạng vội vã gặp nhau trên đường? Là một phút cảm tình trỗi dậy? Là khao khát muốn gắn bó hay chỉ là một cuộc yêu chóng vánh mau qua? Em là gì trong bộn bề đời anh? Là điều anh muốn nâng niu và trân trọng hay đã thành gánh nặng mà anh muốn từ bỏ. Đừng tìm cách làm tổn thương nhau nếu như tình cảm đã không còn, mà nếu còn yêu thì xin anh đừng khiến em có cảm giác bị bỏ rơi! Những Stt đau lòng nhất viết thay tâm trạng của người thay thế Lời kết Dẫu biết rằng anh chỉ coi chuyện tình hai ta như một cơn gió thoảng, như cánh hóa bồ công anh trong gió, như cơn mưa của mùa hè…nhưng trong thâm tâm anh liệu có bao giờ coi em như một người để yêu thương, một người quan trọng, một người không thể thiếu trong bộn bề cuộc sống của anh? Hãy trả lời cho em biết anh coi em là gì ? Chào mừng bạn đến với trong bài viết về Stt em là gì trong anh chúng tôi sẽ chia sẻ kinh nghiệm chuyên sâu của mình cung cấp kiến thức chuyên sâu dành cho bạn. Thật ngu ngốc khi em cứ tự an ủi bản thân mình rằng anh không phải người đàn ông tệ bạc, rằng mình suy nghĩ quá đáng, nhưng dù có cố thế nào thì sự thật- những hành động của anh đang dần giết chết mọi niềm hy vọng an ủi trong em. Rốt cuộc thì em là gì giữa bề bộn đời anh? Đúng thế! Chẳng thể gần, có lẽ bởi thế mà không cần quan tâm đến cảm nhận của nhau, anh bước qua trái tim em để đạt được điều mình muốn rồi bỏ lại em với vết thương mãi chẳng thể lành. Cái cảm giác đạt được rồi vứt bỏ chắc thú vị lắm phải không anh? Luôn tự hỏi bản thân em có là gì giữa bề bộn cuộc sống của ai kia? Chẳng là gì nên mới bị người ta đối xử như thế, sai lầm lớn nhất trong tình yêu là để họ biết bạn yêu họ quá nhiều để rồi họ coi thường bạn, vì coi thường nên luôn xếp bạn sau tất cả những thứ khác, những người khác của họ, vì coi thường nên niềm vui hay nước mắt của bạn không là gì. Sau một cuộc tình với bạn là tất cả còn với họ bạn chỉ là người qua đường, không hơn. Cứ ngỡ là khi mình thật lòng thì sẽ được tôn trọng nào ngờ chỉ là trò đùa để mang ra bỡn cợt và tiêu khiển. Giả dối thật! Stt em là gì trong trái tim anh ? Có thể cho em một đáp án thật lòng không ? Trả lời em này, anh đừng có lặng thinh Liệu rằng mình có là gì của nhau không anh nhỉ? Người quen, bạn bè, người yêu hay tri kỉ Em cứ loay hoay trong ý nghĩ của mình? Sau tất cả những gì đã và đang xảy ra với chúng mình em vẫn chỉ canh cánh bên mình một câu hỏi. Em chỉ ước một lần anh nhìn vào mắt em và trả lời một cách thành thật nhất”EM LÀ GÌ GIỮA BỘN BỀ ĐỜI ANH?” Câu chuyện của mình đến và đi thật nhanh Như trước giờ quay, anh sắp cảnh phim trước Tiếp tục diễn sao, em không thể làm được Khi con tim em cứ mãi lội ngược dòng Có lẽ em đã sai. Thế giới của anh và em quá khác xa nhau. Thế giới của anh, sau tất cả vẫn không có một vị trí dành cho em. Nhưng thế giới của em thì toàn ngập tràn hình ảnh của anh. Em đã sai, đã sai vì em yêu quá chân thành và chung thủy. Em rồi cũng đang vướng vào một tình yêu như thế. Một tình yêu mà khi càng đi qua thì tim em lại chằng chịt những vết thương. Em yêu anh chân thành và rồi anh mặc nhiên làm tổn thương em. Với anh em là gì vậy anh? Em không biết anh đang nghĩ gì nữa. Đôi lúc anh làm em nghĩ anh quan tâm đến em nhưng có lúc anh lại thật hờ hững và xa cách vô trái tim anh có em không anh ? Anh có biết thương một người mà không biết người kia thế nào thì mệt mỏi lắm không? Em không hiểu gì cả, hãy cho em một câu trả lời rõ ràng được không anh? Em mệt mỏi lắm rồi, em không muốn mình thế này nữa. Thực sự trong lòng anh lúc này đang nghĩ gì vậy anh, hãy cho em biết đi anh? Trong trái tim anh có em không anh? Đôi dòng Stt cho anh Mất em rồi anh có đau lòng không? Nhiều khi em tự hỏi, em là gì của anh? Em yêu anh nhiều, không đòi hỏi tiền bạc, không phải dạng bồ nhí và đại gia, chẳng có thứ gì của anh và em nhận, em cần ngoài những món quà kỉ niệm. Mấy năm qua, em cứ như tế này, anh cũng vẫn vậy. Vậy rốt cuộc, em là gì của anh nhỉ? Hay là cứ để em lấy chồng… một người không yêu, như thế có tốt hơn không? Anh với em suy cho cùng cũng chỉ tồn tại một mối quan hệ không rõ đầu đuôi, mọi thứ cứ lấp lửng không sao nhóa xòa. Rốt cuộc thì chuyện tình chúng ta cũng chỉ là những trang giấy trắng dở dang không có hồi kết… Điên thật khi biết là giả tạo, là tạm bợ mà cứ lao vào, cứ cảm thông khi nghe lời giải thích kinh điển. Nhiều lúc giận bản thân mình ghê gớm, cuộc đời này đâu phải không có người tốt nhưng sao cứ cố chấp đi theo cái khuôn vô thức đã định. Tình yêu em là thật, đâu phải món đồ hàng mà anh lại có thể cân, đong, đo, đếm rồi ngã giá bằng tiếng thở dài cho cuộc sống mà anh chọn lấy chẳng có em. Là vui chơi qua đường, là buông thêm một chút tình yêu còn thừa, là thèm khát cảm giác vụng trộm hay là gì hả anh? Em là gì trong cuộc sống của anh đây? Nhân tình một thời hay chỉ là hạt bụi nhỏ mà anh có thể thẳng tay phủi bỏ. Tất cả là đắng cay, em đã khóc vì tình yêu em từng có. Vết sẹo anh để lại biết bao giờ mới có thể hết đau, cho nên đừng nói đến việc làm ngơ trước tổn thương mà em đang gánh chịu. Quên anh là điều khó khăn nhất mà em chưa thể làm được, qua lâu rồi mà cứ ngỡ mới đây thôi, cứ êm đềm tĩnh lặng rồi chợt nhói một lần, kéo dài và dai dẳng, nỗi đau này thật biết trêu em. Anh là người em thương, là niềm đau của em chưa vứt bỏ, còn em là gì đây? Là gì của nhau, là gì của anh? Nếu như em không yêu anh, có lẽ giờ đây lý trí của em đã đủ tỉnh táo để nhận ra em không là gì đối với anh cả. Em mãi mãi đứng sau gia đình anh, những người thân của anh, các mối quan tâm hằng ngày của anh. Anh đưa em đi dọc những con phố quen. Giữa lòng thủ đô với bao nhiều bon chen và xô bồ chờ đợi, bên anh, chợt thấy lòng ấm áp và hạnh phúc đến lạ. Em cứ muốn giữ mãi những giây phút như thế, chỉ là, trong cả chuyến hành trình cùng nhau, em chẳng thể đường đường chính chính mà nắm tay anh, chỉ dám nhẹ nhàng đưa ánh mắt nhìn người em thầm mến. Em là gì trong bộn bề đời anh? Là yêu thương choạng vạng vội vã gặp nhau trên đường? Là một phút cảm tình trỗi dậy? Là khao khát muốn gắn bó hay chỉ là một cuộc yêu chóng vánh mau qua? Em là gì trong bộn bề đời anh? Là điều anh muốn nâng niu và trân trọng hay đã thành gánh nặng mà anh muốn từ bỏ. Đừng tìm cách làm tổn thương nhau nếu như tình cảm đã không còn, mà nếu còn yêu thì xin anh đừng khiến em có cảm giác bị bỏ rơi! Những Stt đau lòng nhất viết thay tâm trạng của người thay thế Lời kết Dẫu biết rằng anh chỉ coi chuyện tình hai ta như một cơn gió thoảng, như cánh hóa bồ công anh trong gió, như cơn mưa của mùa hè…nhưng trong thâm tâm anh liệu có bao giờ coi em như một người để yêu thương, một người quan trọng, một người không thể thiếu trong bộn bề cuộc sống của anh? Hãy trả lời cho em biết anh coi em là gì ? Hùng Bright là người chịu trách nhiệm nội dung tại Website . Anh tốt nghiệp đại học Harvard với tấm bằng giỏi trên tay. Hiện tại theo đuổi đam mê chia sẻ kiến thức đa ngành để tạo thêm nhiều giá trị cho mọi người. April 27, 2007 at 342 am Anh là gì giữa bề bộn đời em? Là nắng ban mai, là đại ngàn lá trải, Là nụ hôn đầu còn ấp e khờ dại, Là trưa hè, giấc ngủ thoáng mơ vương… Anh là gì giữa muôn vạn mùi hương? Là khét mồ hôi, là chua giày ướt Trời nắng đậm, đường kẹt xe luột thuột Mưa giăng tràn, nổi hứng dạo chơi chung Anh là gì giữa muôn nẻo tình thương? Chữ hiếu trở trăn, chữ tình trúc trắc, Giá ta gặp thủa năm năm về trước, Lúc chúng mình còn chưa vướng oan sai… Anh là gì, có là cả tương lai, Hay là chỉ, gấp gáp hèn hiện tại? Anh thủ đoạn, chân tình hay vĩ đại, Anh chỉ yêu mình, hay thực sự yêu em? Trái hạnh phúc có thật rụng tự nhiên? Hay phải tưới, phải vun trồng, phải hái, Nếu giông bão có bẻ cành vặn trái, Mình có đợi mình, ta có đợi mùa sau? Sau cơn mưa, trời sẽ lại quang hơn Ta sẽ thấy mặt trời thêm ấm áp, Mình lại sẽ tay cầm tay, má áp Mắt trong mắt nhìn bỗng thấy mắt trong hơn 27/4/2007 Entry filed under Uncategorized. Một ngày, như mọi ngày, tôi thấy trên trang chủ Facebook mình một dòng trạng thái chơi vơi đủ để cất giấu nỗi buồn “Em là gì giữa bộn bề đời anh?”. Đó không phải lần đầu tiên những cô bạn mà tôi quen và không quen thốt ra câu hỏi bâng khuâng ấy. Bạn có thể nghĩ rằng đó đơn giản chỉ là một câu hỏi vu vơ, hứng lên thì buông, dỗi hờn một chút sẽ mang ra hỏi. Các chàng trai sẽ cuống quýt lên, rồi bảo “Em là phần quan trọng nhất trong cuộc sống của anh”, hay “Anh yêu em hơn tất cả mọi thứ trên đời!”. Các cô gái sẽ hài lòng và tin rằng mình là nhất, mình được yêu, được trân trọng. Với những người đang yêu và ngộ tin tình yêu là tất cả, câu trả lời ngọt tựa sữa thơm như thế ắt hẳn đủ mang đến cảm giác an yên trong suốt thời gian dài. Nhưng bạn sẽ nghĩ sao nếu tôi bảo thà rằng ta đừng hỏi, thà rằng ta đừng tin, thà rằng ta đừng mơ về cái khái niệm “trong lòng người khác” như thế. Cứ cố gắng mải miết trên con đường chất vấn trái tim người khác, thuyết phục chính bản thân mình, có khi nào bạn nhận ra rằng một vị trí có thể định danh thì cũng dễ dàng bị xóa bỏ. Đến lời hứa yêu mãi mãi còn chẳng thế níu tin. Sao ta có thể buộc lòng mình vào lời âu yếm khi người nào đó bảo họ yêu ta nhất trên đời? Cuộc đời đầy rẫy những đổi thay, những biến trắc khó đoán. Cái “nhất” trong giây phút này, biết đâu sẽ trở thành số 0 tròn trĩnh trong một khoảnh khắc khác. Mà như thế, chẳng phải cay đắng lắm thay! Cũng có đôi khi, lời yêu chỉ đậu trên môi, chẳng thể nào tràn vào tới ngực. Thành ra ta yêu nhau bằng lời, mà tim không sao cảm nhận được. Đứng trước một người ta hằng tin yêu và hi vọng, ta cứ ngỡ và… tự tưởng tượng ra mình quan trọng, quan trọng lắm. Nhưng sự thật ẩn sâu dưới lớp vỏ thời gian lại là điều khiến ta thất vọng và vỡ vụn niềm tin. Hạnh phúc chưa thấy đâu những cảm giác buồn phiền đã đầy ắp không vơi nổi. Mới biết, chẳng là gì giữa bộn bề đời nhau có khi lại hay. Mới thấy chẳng hứa hẹn những điều xa xôi, chỉ nắm tay nhau bước qua ngày dài đôi khi lại tuyệt. Yêu nhau chẳng cần biết ngày dài tháng rộng, chỉ cần biết tim yêu và rung động, là đủ rồi. Đâu nhất thiết phải nài ép một chữ “danh phận”. Để rồi giữa đời chộn rộn những thương yêu, cái danh của ta hòa cùng những danh khác, tan biến nhanh đến bất ngờ. Thôi thì ta thương nhau trong im lặng, ta yêu nhau trong cái hối hả của cuộc đời, yêu nhau như thể ngày mai ta chẳng thể nắm tay nhau nữa. Điều ấy đáng giá hơn tất thảy những “gì” bạn vẫn chờ mong khi hỏi “Em là gì giữa bề bộn đời anh?”, không đúng ư? Còn nhớ ngày tôi thương yêu một chàng trai hơn tuổi. Chàng tốt, tình yêu của chàng đẹp và rộng đến mức khiến tôi không thể thôi cười. Chúng tôi yêu nhau, nhưng không một lời hứa hẹn. Nào ai dám đánh cược vào sự bất biến của con tim, phải không? Và rồi chúng tôi xa nhau. Những bất đồng không gọi tên được. Chỉ biết hai đứa dần xa, cũng chẳng có lời chia tay. Ngày cuối cùng gặp nhau, anh bảo “Chúng ta chẳng là gì trong nhau. Xa nhau có lẽ bởi mình yêu nhau nhiều quá!” Tới tận bây giờ, tôi vẫn chưa bao giờ hối tiếc vì đã nắm tay người ấy, nắm tay người “chẳng là gì” trong tôi, nắm tay người là “gì đó” trong cuộc đời này! Tôi nợ người ấy một lời cảm ơn, cảm ơn vì đã thương tôi rất thật. Ngay cả khi chúng tôi chẳng là gì đó của nhau. Dung Keil – – Là hoàng hôn yêu thương vội vàng gặp nhau trên đường? Đó có phải là một khoảnh khắc đánh thức cảm xúc? Đó là mong muốn được kết nối hay chỉ là một mối tình lãng mạn chóng vánh? Đó là sự rung động nhất thời hay cảm giác gắn bó? Đó là tình yêu tự nguyện hay chỉ là một thói quen khó bỏ? Đó là một trách nhiệm muốn thực hiện hoặc thực hiện? Đó là hiện thực, là tương lai hay chỉ là một thú vui thoáng qua? Đôi khi tôi vẫn nghĩ về điều đó và cảm thấy như tôi đang tự làm khổ mình. Cuộc sống trôi nhanh đến nỗi tôi không thể cảm nhận được tình yêu của bạn. Hình như còn nhiều điều để anh bận tâm, hơn cả sự thờ ơ mà anh vẫn mặc kệ em giữa đời thường, bàn tay siết chặt nay buông lơi, anh cũng chẳng thèm quan tâm em cảm thấy thế nào. Em là gì trong cuộc đời anh?HƯỚNG DẪN TÌM NGƯỜI BẠN TÌNH Là hoàng hôn yêu thương vội vàng gặp nhau trên đường? Đó có phải là một khoảnh khắc đánh thức cảm xúc? Đó là mong muốn được kết nối hay chỉ là một mối tình lãng mạn chóng vánh? Em vẫn muốn hỏi anh câu đó, dù nó làm anh khó chịu, dù em cảm thấy mình chưa đủ thông minh và khéo léo, đủ tinh tế, mặc cho người ta nói em cường điệu hóa cảm xúc của họ. Nhưng anh à, cô gái nào lại không hy vọng điều gì đó đặc biệt sẽ xảy ra trong cuộc đời người đàn ông mình yêu? Có cô gái nào không có chút hy vọng nào cho tương lai, cho sự vĩnh cửu, nghe có vẻ không tưởng, nhưng sống với hy vọng và lạc quan mỗi ngày là một niềm an ủi nội tâm. Thực lòng, em biết mình không phải là người thích nghe hứa hẹn, càng không phải là một cô gái bướng bỉnh chiếm vị trí quan trọng nhất trong trái tim anh. Nhưng cái gì cũng cần niềm tin, chúng ta cần tình yêu để đảm bảo cho mối quan hệ này, em cũng cần sự quan tâm của anh để đảm bảo hạnh phúc của chính mình. Em có thể lo được những việc lớn, có thể đảm đương được nhiều thứ trong cuộc sống chứ không riêng gì anh. Nhưng em hãy trao đi tình yêu của em, hãy ở bên anh, đừng để em cảm thấy cô đơn lẻ loi trong chuyện tình của chúng ta. Em là gì trong cuộc đời anh? Đó là thứ bạn muốn nâng niu và trân trọng, hay nó đã trở thành gánh nặng mà bạn muốn buông bỏ? Đừng cố làm tổn thương nhau nếu tình yêu đã không còn, nhưng nếu còn yêu xin đừng làm em cảm thấy bị bỏ rơi. cade VIDEO HƯỚNG DẪN TÌM NGƯỜI BẠN TÌNH ➡️➡️➡️➡️ Link tham gia tìm tình yêu ➡️ ➡️ Tại đây

em là gì giữa bộn bề cuộc đời anh