Giải Mã Cung Song Ngư - Chòm Sao Song Ngư - Pisces (19/02 - 20/03) Cung Song Ngư còn được biết đến với tên tiếng anh là Pisces, những bí mật bí ẩn về tình yêu, sự nghiệp, tiền tài, cuộc sống, gia đình… và mật ngữ của chòm sao này đều sẽ được bật mí một cách chi Vì vậy, mẹ kể chuyện cho bé 3-4 tuổi nghe nên chọn những câu chuyện thú vị, có ý nghĩa giáo dục. Song những câu chuyện này phải thật dễ hiểu. Để, ý nghĩa phù hợp với khả năng tư duy và trí tưởng tượng của bé. Để bố mẹ dễ dàng lựa chọn được mẫu truyện hay Đọc truyện dịch Rốt Cuộc Gặp Được Em Chương 90 của tác giả Văn Việt trên trang hayfull.com thụ một chút xíu ủy khuất, cho nên em cố gắng thuận theo thói quen của chị ấy. Thế nhưng điều này cũng chính là nguyên nhân em khiến em càng ngày càng mất phương hướng, em Có trách thì trách bản thân các người bất tài vô tướng có mỗi chuyện chọn ngày chui ra cũng hỏng việc, để đến nỗi sinh bất phùng thời, rơi lạc vào đất dữ. Ngu thì chết, bịnh tật gì? Ấy là anh nghĩ thế chứ không dám nói to. Em lạ gì anh, miệng hùm gan sứa, chỉ được cái nỏ mồm. Nói to chúng nó lại chẳng bâu vào đập anh chết cha bỏ mẹ. Bạn phải xác định rõ ràng rằng chắc chắn có một lối ra, một giải pháp cho vấn đề bức bối của mình. Chỉ khi đó, Trí huệ Vô lượng trong tiềm thức của bạn mới biết câu trả lời. Khi bạn đi đến một kết luận dứt khoát trong ý thức, tâm thức của bạn được chuẩn bị, và theo lòng tin, nó sẽ được thực hiện nơi bạn. aV7x2Sv. Vừa đi vừa suy nghĩ, thật ra thì việc Min Yoongi thích tôi đã được tôi phát hiện từ lâu. Nhất là cái cách anh quan tâm đặc biệt với tôi khiến bao người ngưỡng mộ sao mà không nghi ngờ cho tiếc là tôi tại sao lại không hề có cảm giác thích anh, thích như một người con gái. Nhưng bù lại tôi rất quý anh y một người anh trai ruột của tôi. Thật, đã bao lần tôi muốn nói cái cảm giác này cho Yoongi biết nhưng lại sợ anh bị tổn thương nên thôi, có ai ngờ lại đưa đến hậu quả thế này cơ cộc! – tiếng chị Tae Yeon gõ cửa- Vào đi!Bỏ qua cái mớ suy nghĩ kia, tôi nhanh chóng chuyển bị tư thế ứng phó với cái mặt cùng giọng nói lạnh như nước Giám đốc Kim, tôi đưa người đếnVừa nói chị Tae Yeon vừa bước vào, vẻ mặt nghiêm túc khác hẳn ngày thườngOa! Rộng quá, lại còn sang trọng nữa chứ. Tôi tự hỏi không biết đây có phải phòng làm việc không nữa, đúng là người có chức lớn trong công ty độc quyền có làm việc của Boss Kim khác hẳn với nơi tôi làm việc, nhìn vô là biết thoải mái. Cả căn phòng thoang thoảng mùi của cây xanh, nhìn từ cửa kính lớn trong phòng ra là cả một thành giờ mắt tôi cứ sáng đong đong như đèn pha xe hơi ấy. có còn quan tâm gì đến hai người kia đâu. Thấy vậy chị Tae Yeon đánh lông nheo, lấy chân đạp tôi một A! – Tôi hét lên một tiếng đau đớn, nhỏ thôi nhưng cũng đủ cho 2 người kia nghe thấy. Nhìn lên chị ấy tôi bắt gặp cái lườm dao búa thì rùng mình vội lấy lại vẻ nghiêm trang ban Được rồi! Ra ngoài điKim Taehyung lên tiếng cắt đứt bầu không khí này. Lúc này, cậu ta đang ngồi bắt chéo chân trước bàn làm việc, bộ mặt lạnh lùng nhưng quyến tự hỏi không biết bọn lớp 12 mà gặp lại cậu ta thì sẽ thế nào đây. Nghĩ tới bộ mặt con gái tôi khẽ nhếch môi cười, tôi là vậy, buồn cũng nhanh mà vui cũng nhanh nên chuyện lúc nãy tôi quên hết Cười gì?Giọng nói băng lãnh quen thuộc vang lên làm tôi giật mình, nhìn lại thì chị Tae Yeon không biết đã ra từ lúc nào, quay mặt đi tôi chẳng dám nhìn vào ánh mắt ấy, lắp bắp nói- A! Không...không có gì đâu. Boss, vậy tôi... làm gì?- Boss?Ối tôi quên mất, chỉ có nhân viên bọn tôi mới gọi giám đốc Kim là Boss Kim thôi, giám đốc nào có biết gì nên hỏi vậy cũng là chuyện thường, tôi vội cứu chữa lỗi lầm tai hại vừa mới gây Nếu...nếu không thích tôi sẽ đổi lại Không sao. Vừa nghe xong câu này cứ như sét đánh vào trong đầu vậy, không nghe lầm chứ. Cậu ta có phải vừa nói "không sao" phải không? Đã vậy lại còn rất nhẹ nhàng nữa cơ đấy, kiểm chứng thử coi. Nghĩ vậy rồi đưa tay lên mặt véo một cái thật đau, đời không như là mơ, đau thấu cả xương mặt. Thấy tôi có hành động lạ, cậu ta nheo mày hỏi bằng giọng cũ- Cô lại sao nữa vậy?- Còn không phải vì....À không, công việc của tôi là gì ạ?Lời nói đầu chưa kịp thốt ra tôi đã ý thức mình đang chuyển bị nói một điều rất khủng khiếp liền nuốt nói vào và đưa bộ mặt nai tơ như con ngơ ra Ừm! Bàn làm việc của cô từ nay sẽ ở phía ta hất mặt về phía góc phòng, ở đó có một cái bàn khá đẹp, thiết kế tinh xảo, chỉ cần nhìn cũng biết nó thoải mái cỡ nào- Công việc thì từ từ sẽ có người hướng rồi cậu ta liền đứng dậy bỏ đi mà không nói một câu nào, mặc xác tôi ứ thèm quan tâm. Chạy đến bàn làm việc, tôi thử cái ghế màu đen mềm mại, xoay đi xoay lại rồi tự cảm thán thoải mái thật với chính xuống, tôi sắp tài liệu chuẩn bị ra về rồi mà vẫn chẳng thấy cậu ta đâu. Lúc nãy tôi có hỏi một người hay đi cùng Kim Taehyung thì mới biết cậu ta có một cuộc họp quan trọng nên mới bỏ đi như thế và còn biết được thể nào cậu ta cũng quay lại công ty để làm việc dưng trong lòng lại cảm thấy tưng tức, không biết cậu ta có phải là người không nữa, làm việc từ sáng tới khuya mà không ăn miếng cơm tự dưng lại cảm thấy mình vô duyên, ơ hay mình có phải mẹ hay bạn gái của cậu ta đâu mà lại lo lắng làm như quen thân vậy, chỉ sợ người khác lại bao tôi người sang bắt quàng làm họ thì thì nói cho oai, thật ra tôi thấy lo cho Kim Taehyung lắm, dù gì cũng từng học với nhau mà. Thế là tôi liền ngồi đợi cậu ta một lát................Cái một lát của tôi sao mà nhanh đến vậy không biết, đã 2 tiếng trôi qua rồi. Không đợi được nữa, tôi đứng bật dậy bỏ về. Ấy thế mà vừa mới bước tới cửa đã va phải cái thân hình cao lớn, chất phác Ai? – Tôi kêu lên một tiếng rồi thầm nhủ không biết tên quái vật này làm bằng gì mà cứng như đá thế không Sao vẫn còn ở đây?Giọng nói lạnh lùng quen thuộc này khiến tôi bỏ qua cái đau mà ngước mắt lên nhìn. Ái chà! Cậu ta định quyến rũ tôi hay sao mà ăn mặc cái kiểu đấy. Tóc tai thì bù xù hình như cậu ta vò nó thì phải nhưng như vậy lại càng ra dáng đàn ông hơn, hơi thở hộc hệch nóng ran tỏ vẻ mệt mỏi. Lại còn cà vạt vất chỗ nào rồi không biết, chỉ khoác mỗi cái sơ mi được cởi tới chiếc cúc thứ ba lộ cả xương quai xanh rắn chắc cùng với chiếc quần đen dài sang trọng. chả hiểu sao mặt tôi lại đỏ nữa đã vậy lời nói cũng trở nên lắp bắp- Không..tôi...tôi..Chưa kịp nói xong thì tôi đã thấy cậu ta gục đầu bên vai tôi à chỉ mỗi cái đầu thôi nhé rồi thì thào gì đó- Đói...- Hả? Boss! Boss nói gì?- Tôi đói..- A, ra là đói. Cũng tại tham việc quá làm gì, sức người chứ phải sức trâu đâu mà nhịn đói Taehyung vẫn gục vào vai tôi, tôi liền dìu cậu ta vào ghế rồi hẵng giọng nói- Chờ tôi một lát, tôi về ngay......................Vừa bước vô định kêu cậu ta dậy ăn chút đồ ăn thì cậu ta đã ngủ lúc nào không Lúc cậu ta ngủ công nhận dễ thương thật chẳng bù cho những làm việc cứ nhìn vào đôi mắt ấy là run cả mi dài thật đấy, ui tự dưng ngắm người ta thế này cậu ta mà biết thì mất mặt lắm. Lúc ấy chả hiểu sao trong đầu tôi nảy lên cái ý tồi tệ hết biết, đó là vẽ lên khuôn mặt hoàn hảo của cậu là làm, tôi nhanh chóng lấy cái bút màu từ trong giỏ ra rồi đến gần Kim Taehyung. Cậu ta vẫn đang ngủ chẳng hay biết gì tôi cười thầm.Tư thế của hai đứa tôi hiện giờ là đè trên người Kim Taehyung tay cầm cây bút màu với ánh mắt sắc nhọn, còn Boss thì nằm phía dưới. Tóm lại tư thế này khiến cho người ta cảm thấy rất chi là mờ ám....Mở nắp bút, tôi cười đểu ngày càng tiến gần khuôn mặt cậu ta chuẩn bị xử nó thì... một bàn tay to lớn giữ tay tôi lại tiện thể chuyển tư thế nằm dưới của mình thành nằm trên A!Cái? Cái gì thế này? Cậu ta nãy giờ chả lẽ giả vờ ngủ? Thông tin truyệnMột Ngoan, Hai Mất Việc, Cho Em ChọnTác giảLuu_shi_shiThể loạiTruyện TeenNguồn tháiFullĐánh giá từ 262 lượtMột câu chuyện HE, lãng mạn, kịch lớp trưởng khi trước kia lại trở thành tổng giám đốc của công ty cô. Cô nếu như không ngoan dễ dàng mất việc như thêm » Sau khi thay băng xong, miệng cô thì vẫn nói giận, vậy mà đồ ăn Mạc Tử mua về vẫn cứ ăn. Tại cô noi gương cậu ta mà, giận là việc của giận, ăn thì mình cứ ăn thôi. Vai coi như đỡ nhiều rồi, được chăm só chu đáo như thế không khỏi mới lạ. An An cười thầm nằm trên đùi tên đáng ghét coi phim, một lúc sau thì lăn ra ngủ hôm sau dậy thì thấy mình nằm trên đệm êm chăn ấm rồi. Mạc Tử nằm cạnh cô, đúng là hiếm thấy, mọi hôm sáng ra chỉ có mình cô với căn phòng thôi. Chắc hôm nay cô dậy sớm hơn mọi ngày í, nhìn cậu ta kìa, cái bản mặt ghét dễ sợ, lúc ngủ thì như thiên thần ấy, vậy mà lúc thức dậy chỉ toàn bắt nạt cô thôi. Tranh thủ ngắm một tí, xem cậu ta có xấu chỗ nào không? Ai mà chẳng có chỗ xấu cần giấu nhỉ? Vậy mà ngắm cả lúc cũng chỉ phát hiện con người đó quá ư là đẹp trai. Nhìn cánh mũi cao thẳng tắp thở đều đều, lọn tóc nâu vàng vướng bên khóe mắt, đúng là con lai mà, có chút phong cách của Tây. An An bỏ cuộc, chỉ sợ nhìn khuôn mặt này thêm một lúc nữa không kìm được mà hôn cho mấy nhớ tới vụ hôm bữa, bị cậu ta bắt quả tang, thẹn tới đỏ cả mặt, thề không bao giờ tái phạm. Hít một hơi, cô lén rón chân xuống giường, chân chạm đất chưa được bao lâu liền bị lôi lên giường một lần nữa. Phong Mạc Tử ôm cô vào người, mặt thì cứ nhắm mà miệng thì đã không tự chủ được nhếch lên tạo thành hình bán ngờ em lại làm nhiều việc xấu lúc anh ngủ đến đơ cả người, nhiều lúc cô tự hỏi, Phong Mạc Tử có giác quan thứ sáu không? Sao lúc nào cũng phán như thánh thế? Đây đâu phải lần thứ nhất, là lần thứ ba đấy. Hoặc cậu ta là diễn viên ngầm, diễn như thật ế, cô quan sát nhất cử nhất động như thế mà còn chẳng phát hiện được. Ô tô kê, ai em phai!-Lần sau có làm việc xấu thì báo anh một tiếng, mình cùng phối hợp, như vậy mới vẹn ánh mắt hiện lên ý cười gian kia, thì cô biết cái việc xấu cùng phối hợp ấy là gì, chỉ có thể...-Bỏ em ra, anh chung, phát ngôn câu đó ra cô cũng nhanh chóng bỏ đi vệ sinh cá nhân. Vì sức khỏe với tinh thần cũng tốt lên rồi, ở nhà hoài cũng chán, sợ đi shopping nhiều mất tiền nên quyết định đi làm. Lúc đầu Mạc Tử không cho đi đâu, xong cái cô phải mềm dẻo ra điều kiện mới được. Điều kiện thiệt ra cũng chẳng khó khăn lắm, chỉ cần nửa tiếng lên phòng Boss một lần, cô cũng chẳng hiểu tên dở hơi này nữa, lên lắm thế không biết. Mà kệ đi, nghĩ làm gì cho mệt óc, trước hết đợi cậu ta chở đi ăn sáng đã rồi tính vậy, cả buổi sáng, người ta thấy An An tự động mò lên phòng Boss tổng nửa tiếng một lần, tò mò lắm, thắc mắc lắm, mà hỏi ai ai cũng chẳng biết. Có đứa nhiều chuyện bịa đặt tùm lum, nào là vì đắc tội, lấy lòng, đánh ghen,... đủ mọi thể loại trên đời, tốt có xấu đứa không tin lời đồn, đi hỏi cho ra nhẽ, chỉ nhận lại một câu phũ tới ê lòng của An An-Tui hổng có biết, nếu thắc mắc xin vui lòng lên hỏi trực tiếp tên khốn đó. Okie!Rốt cuộc tới bữa trưa, cô nàng không nhịn được nữa, gọi em lên chỉ nhìn rồi kêu về à?-Ừ! Ăn cơm Tử trả lời thản nhiên khiến ai đó phát điên. Cô hờn, đi ra một góc ngồi, à không, cô quay lại, bê phần cơm của mình rồi mới ra góc ngồi. Đừng có hiểu lầm, cô là vì sợ đói không có sức để làm việc thôi, chứ cô thèm ứa. Nhìn coi, cơm này thì có gì ngon, chỉ là kiểu Pháp xoàng xoàng á, chỉ là một bữa cơm bằng một tuần tiền lương, có gì ghê Tử phì cười, con heo này cậu nuôi mãi sao chẳng mập chút nào vậy, nhìn nó tham ăn thế cơ mà. Gắp miếng gà chiên thơm phức lên, cậu hỏi-Ăn không?An quay lại, nhìn miếng thịt gà quyến rũ quá, nhủ thầm, có thực mới vực được đạo, có gạo mới cưa đổ chồng. Mặt dày dơ đĩa ra nhận, kèm theo lời dỗi hờn-Ngu mới không ăn á?Bữa cơm đơn giản chỉ có vậy, có chút giận dỗi vu vơ, có chút ngọt ngào khó tả, có chút yên ấm diệu lúc sau khi dùng bữa xong, An đang nằm ngủ ngon lành trên ghế sopha trong phòng của Phong Mạc Tử, cậu thì làm việc trên bàn, sợ cô lạnh, lấy áo mình khoác lên có tiếng gõ cửa phòng, giọng thư kí nam vang lên-Thưa giám đốc! Có cô Haley xin gặp, cô ấy đang...Còn chưa kịp nói xong, Haley đã tự tiện bước vào luôn, còn nói giọng vui vẻ-Mình đến chơi, không phiền chứ!Vui vẻ chưa được bao lâu, nhìn thấy cậu đang ngồi kế bên một người con gái quen thuộc, trái tim bỗng nhói. An An nghe tiếng động, cũng giật mình thức dậy, mở mắt thấy Mạc Tử bên cạnh, còn Haley đứng kia, cô nhanh chóng ngồi Tùy nhẹ nhàng nói, không có vẻ gì là khó chịu cả. An cũng không biết nói gì, có chút không thoải mái khi Haley cứ nhìn mình chằm chằm, lần trước An cũng chưa có giải thích gì sất, nghĩ thầm cô ấy chắc vẫn đang gai mắt rồi à? Có mệt không? Anh đưa em Tử lo lắng hỏi An An, cô chỉ cười rồi bảo vẫn tốt, nói bận thì cứ đi đi, không sao cả. Haley chứng kiến một màn tình cảm, thấy mình như người thứ ba trong câu chuyện này vậy, trước giờ cô chưa từng nhìn thấy Mạc Tử dịu dàng với ai cả, nhìn cách cậu đối xử với người con gái kia, nhìn ánh mắt cậu, là sự chân tình và thật khó chịu, cả người đều bứt rứt không yên, chỉ muốn chạy nhanh đến, giành lại Mạc Tử, nhưng cô không làm vậy, vì cô không muốn giống như một kẻ ngu ngốc. Cô là đang ghen tị, cô chưa từng ghen tị, cô không muốn thừa nhận điều đó. Ánh mắt Haley lặng đi trong phút chốc, nhớ đến câu nói của Phong Mạc TửĐừng lo, mình sẽ chăm lo cho cậu suốt đời!Hôm đó, cậu nói như vậy, hôm đó, cô cảm động quên đi cái đau hiện tại. Chẳng lẽ, người như Phong Mạc Tử lại quên cậu cứ việc tham quan, tôi có việc nên đi Tử nói xong liền rời đi mất, để lại An An cùng Haley trong một căn phòng nè, chuyện lần trước, cô hiểu nhầm rồi. Tôi không biết hồi trước Phong Mạc Tử ra sao, cũng không muốn quan tâm, chỉ cần bây giờ, chúng tôi hiểu nhau, cần nhau là đủ rồi. Với lại, tôi không phải loại người như cô An lên tiếng trước, muốn giải thích hiểu lầm hôm bữa, dùng những từ ngữ nhẹ nhàng Tôi không tin, cô muốn làm căng để tôi lên giá chứ gì, được, tôi chấp nhận, cứ nói giá nói tôi không cần tiền, Haley, cô làm sao vậy? Tôi biết với tư cách bạn thân cô muốn tốt cho Mạc Tử, nhưng như vậy thì hơi quá đáng An tức giận nói, vậy mà chỉ thấy Haley cười khẩy, bạn thân ư? Cái danh bạn thân này cứ như cây kim đâm vào lòng cô vậy. Haley không kiềm được, giơ tay lên tát An một cái. Vì quá đột ngột, cô không đỡ được, bàn tay cứ thế giáng thẳng vào mặt, in hằn năm ngón tay hồng trên có tư cách gì nói tôi như thế? Cô cũng chỉ là một kẻ bần như bị hoảng loạn, lời lẽ trở nên khó nghe hơn. Ánh mắt An bỗng sắc lạnh, nói-Còn cô? Cô có tư cách làm bạn của Phong Mạc Tử sao? Một chút lịch sự dành cho cô bây giờ cũng không định tát An thêm một cái nữa, mà chưa kịp thì tay đã bị nắm lại, An An lạnh lùng hất tay Haley ra. Bước đi của Haley loạng choạng không vững, giầy cao gót khó khăn di chuyển, bỗng, dưới đất có chiếc bút bi không ai để ý tới. An nhìn thấy, vừa hét lên cẩn thận, Haley đã dẵm phải, trượt chân té xuống đập đầu vô cạnh lúc đó, Mạc Tử trở về phòng, nhìn thấy cảnh tượng vội vã chạy lại đỡ Haley. Thấy Mạc Tử bên cạnh, cô cười, cánh tay cô dần dần đưa về hướng An An, đến khi chỉ đúng người, cô khó nhọc nói-Là An! Chương 19 -Nhưng mà tôi.....- An An ngập ngừng muốn nói gì đó -Em lại làm sao? Ùng ục......bỗng dưng giữa hai người có một thanh âm phát ra, A, tiếng đói bụng -Em đói bụng sao?- Mạc Tử cúi xuống nhìn An An đang ngại rúc vào người mình -ừm! nên Boss bỏ tôi ra đi An An ngại đến nỗi chỉ muốn đào một cái lỗ thật to rồi chui xuống, mặc dù tối qua cô có ăn nhưng chưa lấp đầy bụng đã bị người ta lôi đi nên giờ đang rất đói. -Em thật là! Bỏ cô ra, cậu gõ vào trán cô một cái rồi nói tiếp với giọng cưng chiều -Dậy thay đồ rồi tôi đưa em đi ăn, người ngoài nhìn vào tưởng bỏ đói vợ tương lai thì khổ Vừa nghe được bao ăn hai mắt An An sáng trưng, giọng mừng rỡ ra mặt hỏi lại -Thật á? -Còn không biết nhanh lên –Phong Mạc Tử cười cười xoa đầu cô nói Tại một cửa hàng bán đồ ăn nhỏ nhỏ xinh xinh, có chị nhân viên bán hàng xinh xinh nhỏ nhỏ nhìn cặp đôi trước mặt bằng ánh mắt ngưỡng mộ. Ngưỡng mộ cô gái kia có người bạn trai đẹp đến tuyệt hảo, ngưỡng mộ vì cô gái được chàng trai chiều chuộng. Thế rồi chị mơ ước cũng kiếm được người như vậy, nhưng đời lắm bất công chị hai nhăm cái xuân xanh rồi mà chẳng ai rước đi. Trong một góc nhỏ của cửa hàng có cặp trai gái được mọi người nhìn bằng ánh mắt ngưỡng mộ. Mà hai người này cũng chỉ có thể là An An và Phong Mạc Tử. Hiện tại khuôn mặt Phong Mạc Tử đang đen dần bởi thứ thức ăn kỳ lạ trước mặt mình Chuyện là lúc nãy cậu muốn đưa cô đi ăn đồ Nhật chả hiểu sao An An lại bảo thèm thứ khác, nàng bảo thì chàng chiều, cậu đưa An An đến nơi cô muốn ăn. Rốt cuộc cả hai đến cái quán bán đồ ăn nhanh, cô bảo ở đây vừa ngon vừa rẻ, phục vụ thì tốt. -Loại nào thì ngon nhỉ?Boss thích ăn gì?- An An ngây thơ hỏi -Tùy em, chọn cho tôi đi- Mạc Tử ảo não thở dài -Được thôi! Chị lấy cho em cái này với cái này Lườm Phong Mạc Tử một cái rõ dài cô cười tươi nói với chị bán hàng, nhưng không biết chị bán hàng bị sao mà cô gọi mãi cũng không trả lời hình như đang bận ngó ai đó, nhỉn theo ánh mắt của chị thì chắc là Boss của cô rồi. Cũng phải thừa nhận Boss rất bảnh, không phải theo kiểu sơ mi trắng chững chạc hàng ngày, hôm nay Mạc Tử khoác trên người cái áo kaki đỏ trắng quần đen rõ trẻ trung. An An thầm nhủ người đẹp mặc gì cũng đẹp, haizz cũng hên cô cũng không quá tệ nếu không lúc đứng bên Boss bị dìm hàng là cái chắc. ...... ...... ...... Ở công viên, thời tiết hôm nay khá tốt cho những cuộc hẹn tình yêu hay còn gọi là hẹn hò của những cặp đôi lãng mạn. Thường thì họ sẽ nắm tay nhau đi trên vỉa hè, cùng nhau tươi cười, trao nhau những miếng bánh ngọt ngào. Thế mà có vị tổng tài cao cao tại thượng cùng cô thư ký xinh đẹp đang hì hục gặp ổ bánh mì. Phong Mạc Tử ngồi cắn cắn gặm gặm mãi không xong ổ bánh mì thịt trong khi An An chưa đầy năm phút đã xử xong, miệng lảm nhảm kêu ngon mới hay. An An nhìn sếp của mình khó khăn dò xét ổ bánh mì, tự dưng thấy bực mình quát -Làm quái gì mà Boss ăn chậm thế? -Tôi phải hỏi lại em mới đúng, cái này thì có gì ngon Mạc Tử cảm thấy bị xúc phạm liền quăng luôn ổ bánh mì vô sọt rác bên cạnh. -Rất ngon ấy chứ! Giòn Giòn béo béo thấy An An giải thích -Phải rồi! Dạo này tôi thấy em cũng giòn giòn béo béo quá ấy chứ, sắp sửa đem bán được rồi- Mạc Tử trêu cô -Boss coi tôi là heo à? Quá đáng, tôi cũng rất chuẩn mà làm gì béo đâu Nghe An An nói mà cậu chỉ biết ôm bụng cười người đâu tự tin dữ nhỉ? Trong khi hai người còn đang nói chuyện bất chợt một giọng nói quen thuộc gọi tên cô -An An! Ra là Hồng Yên! Phía sau Hồng Yên là...Lân. Hồng Yên vui vẻ chạy đến khoác vai An An, miệng vừa cười vừa nói -An! Gặp hai người ở đây thật tuyệt, bọn mình cùng đi shopping đi -Hồng Yên! Lần nào gặp cậu cũng thấy đều vui tươi đầy sức sống!- An An cười nói -An! Cậu mặc kệ nhỏ này đi, nó rồ lắm rồi. Tớ thế này mà phải đi xách đồ cho lân vừa đuổi theo tiểu Yên tới đây mồ hôi mồ kê vã cả ra, nãy giờ cậu quả thực bó tay với nó rồi. -Đáng đời! Lêu- Hồng Yên vừa nói vừa thè lưỡi trêu tức Lân Lân định đến cho nó vài cái nhéo tai thì An An kịp ngăn cản cậu lại, cô đứng ra giảng hòa cho hai người Lân mới chịu tha cho Hồng Yên. -Bọn mình thẳng tiến tới shopping thôi An! Yeah!- Hồng Yên phấn khởi nói với An sau đó quay xuống nói tiếp với Phong Mạc Tử -Giám đốc Phong, anh có muốn đi cùng với bọn tôi không? Mạc Tử không trả lời lại Hồng Yên, đứng dậy bước đến cầm tay An An nói với vẻ mặt quan tâm -Định hẹn hò riêng với em hôm nay, mà Hồng Yên đã mời thì từ chối cũng khó vậy nên chúng ta cùng sắm sửa một chút cũng được. Cậu nói bằng giọng hết sức bình thản thế mà An An ngại đến nỗi độn thổ. Hai người kế bên cũng đơ ra trước lời nói ngọt ngào của Phong Mạc Tử, nhưng chỉ 3 giây sau Hồng Yên cười rõ tươi nói với nói với An An -Woa! Thì ra hai người đang quen nhau nha chả trách hôm nay lại ở đây, thật ngưỡng mộ quá! Cô còn muốn giải thích đã bị Mạc Tử ôm eo, tay cậu siết chặt eo An An sau đó nói nhỏ vào tai cô -Đừng quên thỏa thuận A! Phải rồi, cô đã chấp nhận thỏa thuận nên cũng phải thực hiện yêu cầu của Boss chứ. Suýt thì quên. -Có gì sao An? - Thấy An An muốn nói gì đó Hồng yên hỏi -Không....Không có gì? Mình đi chứ- An An cười trừ nói -Ừ, Lân này mình đi Hồng Yên quay sang nói với Lân thì thấy Lân đang thất thần, từ nãy đến giờ Lân cứ im lặng, không nói gì đôi mắt chứa nhiều ưu tư nhìn chằm chằm vào An An và Phong Mạc Tử. Hồng Yên nhận ra điều gì đó bất giác cảm thấy đau, tại sao Lân chỉ luôn nhìn bóng lưng của cô gái ấy? Có lẽ Hồng Yên đã có lời giải đáp. Về Phong Mạc Tử hình như nhìn thấy phía sau mình Lân đang thất thần, tay nắm chặt eo An An, nhếch mép cười. Lân! Tôi đã nhường cậu, là tự cậu đánh mất cơ hội. Reads 4,183,982Votes 72,791Parts 25Complete, First published Jul 30, 2016Table of contentsChương 1 Cậu bạn năm xưaFri, Jun 19, 2020Fri, Jun 19, 2020chương 3 Lân của bây giờFri, Jun 19, 2020chương 4 bịa đặt của LânFri, Jun 19, 2020Fri, Jun 19, 2020Sun, Jun 21, 2020Sun, Jun 21, 2020Sun, Jun 21, 2020Chương 9 Là cậu thay đổi cuộc đời tôiSun, Jun 21, 2020Sun, Jun 21, 2020Sun, Jun 21, 2020Chương 12 Vị mặn nhưng lại ngọtSun, Jun 21, 2020Chương 13 Người của tôi, không cần cậu loSun, Jun 21, 2020Sun, Jun 21, 2020Sun, Jun 21, 2020Sun, Jun 21, 2020Sun, Jun 21, 2020Chương 18 Gái già với trai ếSun, Jun 21, 2020Chương 19 Tôi đã nhường cho cậuSun, Jun 21, 2020Chương 20 Xác định lại tình cảmSun, Jun 21, 2020Sun, Jun 21, 2020Sun, Jun 21, 2020Sun, Jun 21, 2020Sun, Jun 21, 2020Chương 25 Phương Hoài An-Phương Ba TúcSun, Jun 21, 2020Nội dung Cái tên truyện đã nói lên tất cả Vì là tác phẩm đầu tay viết từ 03/2017 tác giả không tránh khỏi những thiếu sót, mong bạn đọc thông cảm. Tác giả mê ngôn tình nên truyện hoàn toàn hướng theo lối ngôn, ngay cả tên nv cũng giống TQ, nhưng không vì vậy mà đánh mất văn phong Việt. Truyện có vài phần hơi giống teenfic, nếu bạn đọc cảm thấy không phù hợp, có thể lặng lẽ rời đi, đừng để lại những lời khó nghe. Cảm ơn!!! Tác giả Patri_cia_015 Tình trạng Hoàn *NOTE KHÔNG NHẬN CHUYỂN VER, EDIT, MANG TRUYỆN ĐI XIN HỎI Ý TÁC GIẢ. HÃY TÔN TRỌNG NGƯỜI BỎ RA CHẤT XÁM.16teen

một ngoan hai mất việc cho em chọn