Blog của Nguyễn Mạch Nam, tản mạn, Phần (rất) lớn các bộ phim đều nói về tình yêu hoặc dùng nó như là sợ dây liên kết câu chuyện. ĐMT2 cũng vậy, có điều tôi chẳng cảm nhận được chút nào về cái tình cảm ngọt ngào đó. Nói trước là có thể do tôi lãnh cảm
Stt tản mạn những câu nói hay về tình yêu mà bạn không thể bỏ qua Chúng ta từng nói về tương lai nhiều đến thế, nhưng chưa bao giờ nói về ngày mình không còn bên nhau. Chúng ta từng vẽ ra nhiều viễn cảnh đến thế, lại không lên kế hoạch được cho quãng đời đột nhiên đơn độc.
Tản mạn về tình yêu Thảo Phương Ngô - 11:10, 02/02/2019 The LEADER Muốn hiểu "con chó của tâm" một cách sáng tỏ, thì quan sát cách mình đã yêu như thế nào, sẽ thấy.
Tản Mạn Cuối Tuần 09.01.2006 16:53:54 Niềm Tin và Cuộc Sống Có lẽ không gì buồn chán bằng một cuộc sống không định hướng! DU HÀNH VÀO TÌNH YÊU Từ xưa đến nay, hình như chưa ai có thể định nghĩa một cách thỏa đáng về tình yêu. Tình yêu vẫn là một chủ đề được
Một chuyện ngoại tình vỡ lở: Đàn bà hứng chì chiết, đàn ông được bao dung. Đây là Podcast "Cà phê sáng thứ 7", nơi chúng ta có hẹn cùng nhau nhâm nhi tách cà phê buổi sáng và tản mạn về tất cả những chuyện đời thường. Bài viết hay? Hãy tặng sao cho tác giả. Bạn
TbE7y.
Nhật ký Trắc nghiệm 1100 31/10/2017 Có những ngày em hoặc anh sẽ cảm thấy say nắng một ai đó. Một ai đó tươi mới và thú vị hơn, một ai đó khiến mình bị cuốn hút hơn người vẫn ngày ngày bên cạnh mình như con nắng cuối mùa sắp tắt nhạt màu. Chúng mình giận nhau đúng ngày bão qua. Những đám mây xám xịt bao phủ khắp cả vùng trời, đám lá vàng đầu thu bị cơn gió lạc mùa cuốn bay rải rác khắp nẻo phố quen. Và mưa cũng bắt đầu nặng hạt hơn. Dù vẫn đang hờn dỗi quá nhiều mà vẫn không dằn lòng được đành nhắn cho người ấy một tin “Anh đang ở đâu. Em lo!” Để rồi thở phào nhẹ nhõm khi biết người ấy vẫn bình an không ướt mưa và gió lạnh. Vì ngoài kia giông bão quá, chúng mình yêu nhau bình yên được không anh? Có những ngày cảm thấy sao tình yêu của chúng mình thật nhạt nhẽo và vô vị. Vì bên nhau trong một khoảng thời gian quá dài, mọi thứ như một thói quen lặp đi lặp lại hàng ngày, ăn những món ăn cũ, đi qua những nơi cũ đến nhàm chán, những tin nhắn hỏi han trở thành một thứ nghĩa vụ không còn đặt quá nhiều cảm xúc. Trước khi muốn từ bỏ hãy nghĩ đến lý do vì sao lại bắt đầu... Cuộc sống còn có quá nhiều thứ thú vị hơn phía trước dễ khiến người ta ngộ nhận, yếu lòng. Thế nhưng trước khi muốn từ bỏ hãy nghĩ đến lý do vì sao lại bắt đầu, nghĩ đến những phút giây hạnh phúc đã từng có, nghĩ đến những tháng ngày khó khăn đã từng cùng nhau đi qua. Có những ngày em hoặc anh sẽ cảm thấy say nắng một ai đó. Một ai đó tươi mới và thú vị hơn, một ai đó khiến mình bị cuốn hút hơn người vẫn ngày ngày bên cạnh mình như con nắng cuối mùa sắp tắt nhạt màu. Một ai đó mình dễ dàng chia sẻ niềm vui, một ai đó không biết quá nhiều về mình khiến mình thoải mái trò chuyện mà không sợ bị phán xét. Một ai đó chỉ là người nghe rồi cho vài câu khuyên bâng quơ có lệ, chỉ biết chuyện vui đâu có trải qua nỗi buồn cùng mình. Rồi những phút say nắng ấy cũng chóng qua, khi tỉnh người ta mới hiểu được thế nào là nhất thời thế nào là một đời. Mới nhận ra rằng người bên cạnh mình hàng ngày, đã từng cùng mình đi qua giông gió mới là người mình thực sự cần, thực sự muốn nắm tay đi đến trọn đời. Say nắng nhất thời mới biết thế nào là yêu một đời Có những ngày rõ ràng là đang hạnh phúc, nhưng thỉnh thoảng suy nghĩ “từ bỏ” lại thoáng qua trong đầu. Chỉ cần một bước nữa thôi là chạm đến hạnh phúc toàn vẹn mà lại cảm thấy ngập ngừng, phân vân. Không có người thứ ba nào xuất hiện, tình yêu vẫn còn ở đó. Có lẽ con người là điều khó hiểu nhất trên đời, khi hạnh phúc nhất lại yếu đuối đến độ chẳng dám nắm bắt nó. Sợ có tất cả rồi lại mất tất cả, sợ chính bản thân mình sẽ bị tổn thương nếu bước gần thêm nữa, muốn thấy mặt trời thì phải chịu đựng được sức nóng của mặt trời. Có những ngày bên nhau bình yên đến độ thèm một cơn bão qua. Thế nhưng đã từng trải qua những ngày bão gió mới hiểu được những ngày bình yên như thế quý giá nhường nào. Có ai đi qua khổ đau thương tổn mà lại muốn quay lại một lần nữa. Có ai ướt lạnh trong ngày mưa mà không thêm yêu những ngày nắng đẹp. Yêu thật tâm rồi mới biết những ngày bình yên đắt giá chừng nào. Thế nên chúng mình yêu nhau bình yên, bình yên thôi. Như một tối mùa thu heo may se se lạnh, ngồi sau xe người ấy, dựa vào vai người ấy, khe khẽ siết tay, mặc kệ đời trôi, giông gió cũng sẽ hoá thành bình yên. Ảnh Internet Hương Giang - Theo Blogradio Video có thể bạn quan tâm
Thích Tản Mạn Và Suy Ngẫm Về Tình Yêu – Cuộc Đời Tác giả Phú Trên Mây Thể loại Nguồn Phú Trên Mây Rating [K] Mọi độ tuổi đều đọc được Tình trạng Đã hoàn thành Lượt xem 803 Số từ 894 Bình luận 1 Bình luận Facebook Lượt thích 5 Phùng Tư Hạ Purple Thích Vị Gấm Nguyễn LH Uk Tản mạn và suy ngẫm về “TÌNH YÊU – CUỘC ĐỜI”. — 1. Bước vào một mối quan hệ yêu đương là chấp nhận một vụ đầu tư đầy rủi ro. Thắng hoặc thua người ta sẽ không nắm chắc được kết quả. 2. Nhận lời yêu thương một ai đó là cho mình một cơ hội và cho người khác một cơ hội được tìm hiểu nhau. 3. Chuyện yêu và chuyện cưới là hai khái niệm hơi xa vời. Để có hai điều đó gần lại bên nhau sẽ tốn rất nhiều hành động yêu thương, nước mắt, tiền bạc… Đó là một vụ đầu tư đầy rủi ro. 4. “Yêu” nếu chia tay thì coi như đó là một bài học đầy kinh nghiệm, một cuộc đầu tư rủi ro và thất bại. Hai là do duyên nợ chưa đủ nên chưa có điều kiện hội tụ. Dù muốn gắn bó bên nhau cũng khó thành hiện thực. Chỉ có thể đi cùng một đoạn đường rồi đường ai nấy đi. Tâm thế khi yêu thoải mái sẽ giúp bản thân được là chính mình, không cần gồng lên làm hài lòng ai đó. Vì bản chất con người thường khó mà thay đổi, cố một lúc thì được nào ai có thể gồng được cả đời. Chỉ là… thời gian sẽ mài dũa một người tốt lên hay xấu đi theo cách mà họ muốn. 5. “Chân thành” là điều không thể thiếu trong một mối quan hệ yêu đương. Người làm ăn, kinh doanh luôn tin vào con số và người bước vào yêu luôn cần sự chân thành. Thực tế đã chứng minh điều này. 6. Người lớn từng bảo “Coi đứa nào được được thì quen rồi cưới luôn nha con. Hay là coi đứa nào có điều kiện, nghề nghiệp ổn định rồi cưới…” Thực tế thì những lời người lớn nói chưa chắc đúng mà cũng hỏng có sai. Vì trải nghiệm ở mỗi thời điểm và góc nhìn mỗi người có chút khác nhau. Nhưng những lời đó chứa đựng nhiều gía trị lớp trẻ cũng nên lắng nghe tham khảo, rút kinh nghiệm. 7. Yêu một người trắng tay không đáng sợ. Đáng sợ nhất, là nuôi hi vọng chờ đợi, cũng như đặt ngôi sao hy vọng cho người ấy liên tục nhưng câu trả lời luôn sai. Thế mới biết, có những hi vọng, chờ đợi sẽ biến thành nỗi thất vọng và ám ảnh. Tình yêu và thành công cũng thế. Càng mong cầu càng dễ gây thất vọng. Tốt nhất tâm thế nên thả lỏng và sẵn sàng đón nhận. 8. Yêu một người nghèo về vật chất nhưng luôn giàu có về tinh thần. Điều này, đồng nghĩa với việc bạn chọn “mạo hiểm”. Vì, cuộc đời bạn sẽ bắt đầu bước vào những cuộc phiêu lưu đầy sóng gió. Suôn sẻ hay khó khăn bạn không thể lường trước hết được. Nhưng chắc chắn bạn sẽ rất vật vã giữa cuộc đời sóng gió này. 9. Yêu một người giàu và có tiềm năng là một người chồng hoặc người vợ tốt. Dường như chuyện này khó như hái sao trên trời. Vì những bông hoa đẹp thường hay có người chọn lựa mua trước. Và, một người ít khiếm khuyết thường rất hiếm. Thôi thì, yêu một người không hoàn hảo nhưng luôn cố gắng để hoàn thiện bản thân để phù hợp với bạn. Vậy cũng là một lựa chọn không tồi. 10. Yêu một người giàu có, đẹp trai, đẹp gái và hoàn hảo. Đó là… những ước mơ không có thực giữa cuộc đời. Vì những người đó tuyệt chủng hết rồi. 11. Có người yêu một năm rồi cưới, có người yêu bảy tám năm vẫn chia tay, lại có người yêu gần chục năm rồi cưới. Sau đám cưới cuộc sống hôn nhân hạnh phúc hay khổ đau thì cũng khó mà nói trước được điều gì. Suy cho cùng, khi bước vào một mối quan hệ yêu đương thì về cơ bản mỗi người đã phần nào đó chấp nhận rủi ro. Vì, nó là một mối quan hệ cảm xúc phúc phức tạp và đôi khi có những toan tính rất thực dụng. 12. Chuyện yêu đương, cưới xin như một canh bạc của cuộc đời, khó ai nói trước được đi hết cuộc đời này mình hạnh phúc viên mãn trong chiến thắng hay sẽ khổ đau triền miên khi thua cuộc. Tình yêu thì rất “vô thường” cũng như nhan sắc, hiểu và chấp nhận được thì sẽ bớt đi những đau khổ khi sống giữa đời bão giông này. —————- Phú Trên Mây Ảnh pinterest Designer Diễm Phú
Người ta bảo rằng từ bạn thành người yêu thì dễ, nhưng từ người yêu trở về làm bạn thì khó khăn lắm. Điều đó đúng với cả tớ và cậu... Cậu biết không, mỗi khi cần một thứ cảm xúc đặc biệt, cậu là người đầu tiên tớ nhớ đến. Không biết đã bao lần tớ tự vấn bản thân rằng với tớ, cậu bây giờ là gì? Người yêu? Không phải nữa rồi! Một người bạn ư? Cũng không đúng lắm! Người ta bảo rằng từ bạn thành người yêu thì dễ, vì hai người bạn đủ hiểu để thương yêu nhau, nhưng từ người yêu trở về làm bạn thì khó khăn lắm, cũng bởi đã từng có lúc nghĩ người kia trọn vẹn là của mình, giờ phải buông ý nghĩ đó ra, phải chấp nhận mình với người ta không còn ràng buộc cam kết nào cả. Điều đó vô hình trung tạo ra sự trống vắng. Bản thân vốn biết mình không thể lại gần cuộc đời của người ta như trước nữa, nhưng lại không nỡ đi xa, để họ vuột khỏi tầm mắt mình... Đến giờ, thi thoảng tớ và cậu vẫn dành cho nhau vài lời hỏi thăm thân mật. Tớ và cậu đọc được trong mắt nhau, trong những dòng tin nhắn gửi tới khi đêm muộn, rằng giữa chúng mình không có bức tường nào ngăn cách cả. Điều làm ta ngại ngùng chính là khoảng cách trong tâm tưởng mà ta tự đặt ra, tự vẽ lằn ranh và không cho bản thân xâm lấn ra ngoài cái vạch đó một chút nào. Trước đã từng rất thương, nay tớ vẫn còn nhung nhớ, nhưng không ai trong chúng mình có thể vượt qua lằn ranh tự kẻ vẽ để về lại bên nhau Ngay cả từ "người yêu cũ" mà người ta hay gọi, tớ cũng thấy gượng gạo khi dùng để nhắc về cậu. Đã từng yêu, nghĩa là đã từng dành cho nhau cả những mộng ước tốt đẹp, đến giờ trong lòng tớ vẫn thế, vậy sao có thể gọi là “cũ” được? Trong lặng im, trái tim này vẫn hướng về cậu, từng giây từng phút, vẫn dành cho cậu những góc nhỏ tươi đẹp, thì bảo đã cũ chẳng phải là tự dối mình hay sao? Đôi khi tớ còn nghĩ, tình cảm của tớ với cậu lúc này đã từ yêu chuyển thành thương. Là “thương” trong thương yêu, “thương” trong thương mến, nghĩa là quý trọng và nâng niu. Nhưng hai từ "người thương" nghe lại gần gũi và ấm ấp quá, khác hẳn với những chông chênh lạc dòng mà cả hai ta đã trải qua trong những tháng ngày không còn ở cạnh nhau. Rồi tớ mệt nhoài khi nghĩ về việc phải đặt một danh xưng nào đó cho mối quan hệ giữa cậu và tớ, vì tớ biết những người bạn chung của hai đứa sẽ hỏi tớ, hoặc cậu về người còn lại. Hoặc cũng có thể một người bạn mới nào đó biết cả tớ và cậu sẽ ngạc nhiên mà hỏi rằng tớ và cậu là gì của nhau. Tớ không muốn thấy bản thân mình lúng túng trước những câu hỏi như thế, nên một sự chuẩn bị kĩ càng không phải là điều vô bổ, nhỉ! Thêm nữa, tớ cũng muốn để mọi người thấy rằng tớ cũng đã đủ trưởng thành, đủ chín chắn để nhìn nhận những gì đã qua, một cách bình thản nhất có thể. Tớ tìm mãi mà vẫn không biết mình nên gọi cậu bằng danh xưng nào mới phù hợp... Nhưng mãi rồi, tớ chẳng tìm thấy một cách gọi nào nào phù hợp để gọi mối quan hệ của bọn mình cả. Điều đó làm tớ trăn trở mãi. Người sống chết vì con chữ, vì xúc cảm mà không tìm đâu ra một từ thật hợp, thật đắt để gọi tên tình cảm của mình thì có vô dụng quá không? Trước cậu, vốn từ ngữ của tớ trở thành vô nghĩa mất rồi! Mất nhiều đêm suy nghĩ, tớ đã định cho qua, và nếu người ta hỏi về cậu, tớ sẽ gọi cậu bằng tên, như khi yêu nhau tớ cũng đã từng nhắc đến cậu như vậy với mọi người. Sáng nay, tớ thức dậy và nhận ra trời đã chớm vào đông, lạnh và ngái ngủ. Tớ không cuộn tròn vào chăn bông làm món bánh cuốn như cậu đã từng chọc tớ mỗi buổi sáng khi cậu gọi dậy mà tớ mè nheo xin ngủ thêm năm phút nữa. Tớ dậy khỏi giường, ra ban công hít hà cái khí lạnh quen thuộc, cái khí lạnh vương trên phong thư tay làm quen cậu gửi cho tớ cũng vào một ngày đầu đông. Cái lạnh buổi sáng chỉ làm tớ se mình, chứ đến nỗi run rẩy muốn trốn. Bên dưới hàng rào trắng, một cậu nhóc xuất hiện, tay xoa xoa vào nhau, thổi phù phù cho bớt cóng lạnh hệt như cậu ngày ấy. Rồi cô bé hàng xóm của tớ bước ra, cậu chàng kia nhanh tay chụp lên đầu cô bé chiếc mũ len dày ấm, rồi áp cả hai bàn tay vào đôi má ửng hồng của cô bé. Tớ mỉm cười, hài lòng với suy đoán của bản thân, với cả đáp án cho câu hỏi còn bỏ ngỏ lâu nay. Cuối cùng tớ cũng biết mình nên gọi cậu thế nào, để mỗi khi nhắc đến bản thân cảm nhận được trọn vẹn những tinh khôi, trong trẻo thủa đầu đời. Vậy nên, chàng trai ơi, từ giờ tớ sẽ gọi cậu là “mối tình đầu”, được không?
Được gặp một người có duyên với mình trong thời điểm thích hợp, là hạnh phúc của cả cuộc đời. Được gặp một người có duyên với mình trong thời điểm không thích hợp, chỉ là một tiếng thở dài. Tháng sáu trời xanh lam - Tâm Văn
tản mạn về tình yêu