ĐK: [Dm] Cho đến cuối cuộc đời [Am] anh vẫn mãi một lòng. [E] Cây lá có đổi [E7] màu tình mãi trong [Am] xanh. [Dm] Cho đến cuối cuộc đời [Am] anh vẫn mãi thật lòng. Yêu [B7] em hơn cả đời [E7] anh. 3. Một mai khi em xa [Am] vắng anh sẽ ra [E7] sao một [Am] mình. [Em] Cùng ngao du suốt [Bm] cuộc đời, [C] đến cuối [D] đất cùng [Em] trời. [D] ĐK: Rồi một [Em] mai về sau khi chúng [Bm] ta già đi Tình đôi [C] ta em ước sẽ [D] mãi nguyên [G] vẹn [D] Đôi mắt [Em] thêm mờ dần, đầu bạc [Bm] theo tháng năm Làn da [C] nhăn nheo ta vẫn bên [D] nhau. Ai Sẽ Theo Em Đến Cuối Cuộc Đời - Lục Xu. Ai Sẽ Theo Em Đến Cuối Cuộc Đời. Tác giả: Lục Xu. Thể loại: Tiểu Thuyết. Upload bìa: Toàn Nguyễn. Số chương: 69. Phí download: 7 gạo. Nhóm đọc/download: 0 / 1. Số lần đọc/download: 2363 / 33. Ta theo đạo là đi theo con đường của Chúa Giêsu, sống theo cách sống của Ngài, làm theo cách Ngài đã làm, đối xử với người khác theo cách Ngài đối xử. Và hơn thế nữa, chính Ngài nâng đỡ ta trong mọi cảnh huống của cuộc đời. Có anh ở đây rồi, em không phải lẻ loi một mình đối mặt với tất cả thêm nữa ️ Những tháng ngày rời xa nhau, dẫu bên em là bão tố hay mưa giông, là nắng rực có cầu vồng hay mưa sa không thấy lối thì anh vẫn luôn dõi theo từng bước đường em đi. Chỉ là khi ấy, tư cách mà anh dùng để bảo vệ em, để chở gzUv. Về đến nhà trọ, Kỷ Trừng Tâm vẫn không chịu ngoan ngoãn, tiếp tục ôm lấy Kỷ Niệm Hi không ngừng khóc, miệng lại lải nhải về Kỷ Y Đình. Cũng may vì không quá ồn ào nên Kỷ Niệm Hi coi Kỷ Trừng Tâm như một đứa bé bướng bỉnh, tâm lí cô nhanh chóng lấy lại cân bằng. Kỷ Niệm Hi và Kỷ Thành Minh để Kỷ Trừng Tâm ngủ trên giường, Kỉ Niệm Hi trước khi đi không quên rửa mặt cho cô, xoa bóp toàn thân một chút, giống như cô đang chăm sóc dỗ dành một đứa trẻ ngủ kỳ lạ, rõ ràng cô không đồng tình với hành động hiện tại của Kỷ Trừng Tâm, nhưng cô không sao có thể phủ nhận hoặc khuyên nhủ cô ấy giống như một người từng trải. Có lẽ vì người ngoài cuộc mãi mãi không có tư cách để nói câu “ Bạn chẳng hiểu gì cả.” , vì đối với người trong cuộc, lời khuyên của bạn chẳng hề có ý nghĩa. Cách nhận định của người trong cuộc chắc chắn sẽ khiến người ta phải ngạc chăn tử tế lại cho Kỷ Trừng Tâm, cô mới quay sang nhìn khuôn mặt nghiêm nghị của Kỷ Thành Minh, vừa nhìn vừa cảm thấy buồn cười, thật hiếm khi anh biểu lộ tình cảm của mình như hôm nay, không một chút che giấu, ít nhất bây giờ cô mới nhận ra anh là một người có nhân tính và cảm thấy dáng vẻ của Kỷ Trừng Tâm, cô chợt nghĩ, liệu có phải ngày đó anh cũng dùng tâm trạng này để nhìn cô không?Có lẽ vào ngày cô tìm Giang Thừa Dự ấy, anh có thể nghĩ rằng sao trên đời này lại có người ngu ngốc đến thế, hoặc có thể anh muốn xem thử bộ dạng thất bại và quẫn bách của đến khi nhìn vào một người khác mới có thể biết được chính bản thân mình đã từng hành động ngớ ngẩn đến mức Đói không? – Cô thấy Kỷ Thành Minh không nói gì nên chủ động mở miệng trước, cô không biết phải làm sao bây giờ, cô không thể coi anh là người xa lạ, vậy nên đành thuận theo tự nhiên vậy. Giống như đây chỉ là do ý trời, cô không cố nghĩ về anh, không cố tình nhìn thấy anh, không cố tìm gặp anh, nhưng họ vẫn gặp lại nhau theo một cách ngẫu nhiên lòng cô luôn cố chấp với một niềm tin rằng, anh cũng giống như cô. Nếu như cô không chủ động xuất hiện trong cuộc sống của anh, anh cũng sẽ không cố gắng tìm cô, cũng sẽ không bao giờ có ý định nhớ đến cô, có khi anh còn cố tìm cách quên vì giữa họ, không có lí do, không có tư cách, thậm chí còn không có cả tình nếu cô còn không thể tự thuyết phục bản thân, sao cô có thể bắt một người khác phải làm những việc điên rồ vì cô?- Niệm Hi cảm thấy khá buồn cười, mà cô cũng không hiểu tại sao, nhưng cô vẫn đi nấu cơm, vì đêm đã về khuya nên cô chỉ nấu một vài món đơn giản. Họ cùng ngồi trên bàn ăn, giống như một đôi tình nhân đang cùng nhau ăn Rất tốt. – Thật hiếm khi anh lại có hứng thú nói chuyện Công việc á? – Cô đang và một miếng cơm, miệng đầy đồ ăn nên vội vàng múc một thìa canh cho vào nhìn động tác của cô- Không khác là mấy. – Kể cả cuộc Rất tốt. – Anh nhắc lại hai từ này nhưng giọng điệu đã hoàn toàn thay Kỷ Y Đình là một người không đơn giản. – Ít nhất là vì anh không thể điều tra được một chút thông tin nào về quá khứ của Kỷ Y Đình, anh ta như một kẻ từ trên trời rơi xuống, không có hề có quá khứ. Một con người như vậy thật quá nguy hiểm, vì bạn sẽ vĩnh viễn không thể biết được hắn là Niệm Hi nể tình nở một nụ cười- Vậy anh thì đơn giản à?Con trai của Kỷ Thiệu Quân và đại minh tinh Mạnh Tư Nghiên, bất kể thân phận anh là gì thì anh chắc chắn không thể là người đơn giản. Thậm chí anh còn phức tạp hơn cả suy nghĩ của mọi người, mà cô và cái người đàn ông phức tạp này lại chẳng hề có quan hệ gì Không giống nhau. – Kỷ Thành Minh hơi nhíu mày, sự phức tạp của Kỷ Y Đình sẽ gây ra tai họa cho rất nhiều người, thậm chí khiến rất nhiều người vô tội bị liên mỉm cười, không muốn tiếp tục đề tài này. Đương nhiên là các anh không giống nhau, trên thế giới này làm gì có ai giống cơm xong, cô lười rửa bát đũa, nên tự cho phép bản thân được một ngày lười biếng. Còn anh, đừng hi vọng anh rửa bát nhé… Kiểu đàn ông như anh ngoại trừ thất vọng, anh sẽ chẳng thể mang đến cho phụ nữ bất kỳ điều gì còn có ý nghĩ xấu xa rằng không biết trên đời liệu có một cô gái nào đối xử với Kỷ Thành Minh giống như Kỷ Trừng Tâm đối với Kỷ Y Đình không nữa. Đến lúc đó không biết anh sẽ xử lý ra sao nhỉ? Anh ta chắc chắn sẽ chẳng cao thượng hơn Kỷ Y Đình đâu, thậm chí có khi còn tàn nhẫn hơn thế. Đấy, nhìn xem, người ta chỉ biết khoan nhượng với chính bản thân và luôn hà khắc phán xét người khác, chỉ luôn giải thích cho những điều xảy ra với mình và kết tội cho những hành vi của người cùng đứng trên lan can nhìn cảnh vật phía xa xa. Không một ánh đèn tỏa ra từ hàng vạn ngôi nhà nên cũng mất đi cảm giác tự hào từ thành phố luôn đứng sừng sững này, một vài ánh đèn le lói hắt ra từ một vài khung cửa sổ chỉ đủ để nhìn thấy những bộ quần áo đang được phơi trên ban mỉm cười, đứng tựa vào lan can, cô không thể hiểu nổi cái cảm giác chân thực lúc này nhưng lại cảm thấy thỏa mãn- Anh cũng tốt chứ?Kỷ Thành Minh cũng đứng dựa vào lan can- Cũng vẫn như trước đây thôi. – Không hề có bất kỳ điều gì thay đổi, ít nhất trong lòng anh là như không nói gì thêm, chỉ đứng im lặng, thậm chí ngây ngốc ở đây. Những cơn gió đêm lành lạnh thổi qua, có lẽ như nhắc nhở với hai con người có ưu điểm luôn giả vờ ngớ ngẩn đêm, Kỷ Trừng Tâm tỉnh lại, cô nhìn vào bóng đêm u ám tràn ngập căn phòng xa lạ, theo ánh đèn hắt vào cô nhìn ra ngoài, thấy một đôi tình nhân đang đứng ngoài lan cứ yên lặng ngắm nhìn, không hiểu sao lại cảm thấy rất ngưỡng lẽ hai bóng lưng đó dễ dàng khiến người ta liên tưởng đến hai từ “hạnh phúc” và “ấm áp”.Kỷ Niệm Hi không cho rằng Kỷ Trừng Tâm là người cố chấp không chịu nghe lời, cô luôn nhớ về Kỷ Tâm Trừng với nụ cười trẻ trung rạng rỡ thanh thoát. Liệu có phải tình yêu sẽ khiến cho người con gái để tâm đến tuổi tác, vì đã từng trải qua nên nhân sinh quan của họ cũng trở nên tang thương hơn. Cô bỗng nhiên cảm thấy phiền hà. Cô không muốn nghe Kỷ Trừng Tâm nhắc lại những câu như “Chị chẳng biết gì hết” , “Chị chưa từng yêu ai đến thế cả” , “Chị không phải là em nên không biết được em yêu anh ấy đến mức nào đâu.” . Kỷ Niệm Hi nghe xong, chỉ còn biết đè nén sự buồn phiền trong lòng, thầm nghĩ, chỉ vì cô ấy luôn cho rằng họ khác nhau, nhưng đối với đàn ông cô ấy chẳng qua cũng chỉ là một người phụ nữ, thậm chí là một người phụ nữ mà họ không có quá trình là không giống nhau, còn kết quả đều như nhau, chỉ đơn giản là yêu hoặc không yêu, liệu có ai không như vậy đâu?Giống như những giấc mộng khác nhau, nhưng kết quả đơn giản chỉ là tỉnh mộng mà Kỷ Trừng Tâm chỉ có như thế này, Kỷ Niệm Hi cũng chẳng biết làm gì khác, đối với một người thất tình hoặc không được đáp lại tình yêu, người ta thường có thói quen thông cảm cho họ, vì mọi hành động sau đó của họ đều có thể lí giải. Chính vì vậy Kỷ Niệm Hi rất cố gắng phối hợp với cô, thế nhưng Kỷ Tâm Trừng lại nhiều lần vì thấy Kỷ Niệm Hi làm việc ở Thượng Tinh nên nhất định đòi cô đưa cô ấy đi làm cùng để đến gặp Kỷ Y Đình, khiến Kỷ Niệm Hi không thể chịu khi đó, Kỷ Thành Minh không biết chạy đâu mất tăm mất Niệm Hi cố nói để thoát được khỏi Kỷ Tâm Trừng, tuy nhiên giọng điệu vẫn rất hòa hoãn- Em không thể cứ thế mà đến gặp sếp của chị được, anh ta không tiếp khách đâu, em có đi cũng không được gặp đâu. Hơn nữa công việc của anh ta rất bận rộn, luôn không có mặt tại công ty, em đi cũng chẳng để làm Vậy chị cứ thử dẫn em đến đấy xem có gặp được anh ấy không, anh ấy nhất định sẽ chịu gặp em Niệm Hi chỉ còn biết quay đi, không muốn tiếp tục nhìn thấy ánh mắt đầy mong đợi của Kỷ Tâm Trừng. Bảo sao người ta luôn nói rất khó để từ chối người khác hay nói ra những lời tàn nhẫn, đúng là một thử nghiệm tâm lí Em không phải nhân viên trong công ty chị, em không vào được cửa đâu. – Đây là sự thật Chị có thể dẫn em vào, vậy là em có thể vào…- Bảo vệ thấy người lạ mặt nhất định không cho Trừng Tâm vẫn chưa bỏ ý Niệm Hi cảm thấy rất bực mình, nắm bả vai Kỷ Tâm Trừng- Em có quyền thích anh ấy, nhưng anh ấy có quyền không thích em. – Cô chợt cảm thấy bản thân thật vô tình. – Cuối tuần này Kỷ Y Đình sẽ kết hôn, phải nhớ rằng người anh ta muốn cưới không phải là Tâm Trừng đành yên lặng, nước mắt rơi xuống như Niệm Hi còn nhớ, hồi cô còn học trung học, bàn trước có một đôi nam nữ luôn cáu giận, cô nữ sinh đó định cho cậu nam sinh một trận, còn cậu ta may kịp lấy ghế chặn lại, không cẩn thận đạp cả cái ghế vào bàn Kỷ Niệm cơn đau đến chết lặng cả người ập đến, nước mắt cô cũng rơi như mưa thế này, thậm chí cô còn không nhận ra mình đang Niệm Hi ôm Kỷ Trừng Tâm vào lòng, bỗng nhiên cô cảm thấy áy náy vì đã ghét bỏ và cảm thấy phiền phức với cô gái này. Một người con gái muốn được yêu thương thì đâu có gì là sai qua chỉ là mong muốn được yêu thương mà Thành Minh vẫn ở lại thành phố Yên Xuyên, và vẫn vì em gái mà tìm đến nên hiển nhiên Kỷ Y Đình hiểu rõ dụng ý của anh. Thế nhưng Kỷ Y Đình vẫn dám cưới một người con gái khác, thậm chí ngay trước mặt anh em nhà Kỷ Thành Minh anh ta vẫn dám cưới một người khác. Hôn lễ đó Kỷ Y Đình đã phô trương toàn bộ tài lực của mình, thông tin về hôn lễ được lan truyền nhanh chóng bởi giới truyền thông, toàn bộ các tòa bào lớn trong thành phố đều đưa tin chi tiết về hôn lễ của anh ta. Đăng tải và dùng báo chí để tuyên truyền như vậy dễ dàng cho thấy sự xa hoa của lễ cưới này. Đừng nên cho rằng vì vội vã mà lễ cưới được tổ chức với quy mô nhỏ hơn, cách tiêu tiền của Kỷ Y Đình khiến người ta phải há mồm kinh ngạc, mọi thứ được sử dụng đều là loại tốt nhất, số tiền tiêu phí cho hôn lễ này xứng đáng được lưu vào sử khi Kỷ Thành Minh và Lộ Thiếu Hành còn đang lên kế hoạch chống lại Kỷ Y Đình, Kỷ Y Đình đã tung một chiêu làm người ta trở tay không kịp và cũng không sao có thể chuẩn Lộ Thiếu Hành gọi Kỷ Thành Minh đến, sắc mặt anh ta đã thâm trầm, Lộ Thiếu Hành chỉ đành thở dài, xem ra mối quan hệ giữa hai người này sẽ mãi chỉ có thể là kẻ thù mà thành phố này, chỉ duy nhất Tô gia là kinh doanh trên lĩnh vực điện tử thương mại, họ vốn định dùng Tô gia để đấu với Kỷ Y Đình, thật bất ngờ là Kỷ Y Đình lại ra tay Thiếu Hành cầm ly trà trên tay, mạo hiểm dò hỏi- Anh cảm thấy sao?- Tôi đang nghĩ liệu có phải đã tự quá đề cao bản thân không? – Tuy Kỷ Thành Minh vẫn không thể lí giải được vì sao Kỷ Y Đình lại tuyên bố hôn lễ vào thời điểm này, tuy rằng hành động của anh ta thường không theo lí lẽ thông thường nhưng tại thời điểm quan trọng này anh ta lại tuyên bố hôn lễ như vậy không phải là cách làm việc của một thương nhân thành công trên thương trường. – Có lẽ chỉ vì anh ta đang muốn ổn định lại Tô Y Đình đã chi một khoản tiền lớn, không ai biết thực lực tài chính trong tay anh ta hiện là như thế nào, nhưng muốn xây dựng được một hệ thống lâu dài và vững chắc cần tiêu tốn một khoản kinh phí khổng lồ. Nếu trong thời điểm quan trọng này anh ta vung tiền bừa bãi cho Tô gia dù nắm nhiều khả năng thắng nhưng sẽ hao tổn không ít tiền của và nguồn lực của bản thân. Hơn thế không ai dám cam đoan rằng khi hai hổ đánh nhau không có ngư ông đắc Y Đình nhiều lần sang Mĩ hẳn là vì điều Thiếu Hành nhíu mày, trong mắt anh ta, Kỷ Y Đình không phải là kiểu người đặt lợi nhuận của bản thân vào một người nào đó, nên chắc chắn anh ta sẽ không để bản thân bị tổn thất như vậy. Nhưng anh vẫn không thể đoán ra tại sao Kỷ Y Đình lại làm Anh có ý tưởng nào không? – Lộ Thiếu Hành quan sát thái độ của Kỷ Thành Minh, anh cho rằng mình đã đoán Kế hoạch không thay Cái gì?- Anh không cảm thấy mời cô vợ mới cưới của Kỷ Y Đình hợp tác với chúng ta rất thú vị à? – Kỷ Thành Minh đã nắm một số tư liệu về Tô gia. Vài năm gần đây, Tô gia hoàn toàn dựa vào con gái trưởng là Tô Thiên Mặc chống đỡ. Dựa vào những quyết sách của Tô Thiên Mặc dễ dàng thấy được điều người phụ nữ này luôn coi trọng nhất chính là lợi ích của Tô gia, tất nhiên cô ta sẽ phải lo lắng cho sự tồn vong của Tô Thiếu Hành định nói gì đó, nhưng lại im Tâm Trừng không nói một lời, cô giống như một đứa bé sơ sinh không hề biết nổi giận. Kỉ Niệm Hi nắm lấy bàn tay cô, bàn tay lạnh tựa như Thành Minh đứng cách hai cô gái tầm một Đi thôi nào, đến xem ý trung nhân của em sẽ cưới một người phụ nữ như thế nào Trừng Tâm ngẩng đầu Niệm Hi cũng ngẩng đầu lên. Cô cảm thấy anh vẫn dùng cách làm ấy, để các cô phải tận mắt chứng kiến sự thật, liệu có phải là quá tàn nhẫn hay không? Kể cả khi tất cả những điều đó đều là sự thật, nhưng khi tấm màn mở ra, vở diễn này vẫn sẽ khiến người ta phải đau đớn. Nhưng cô lại không thể phán xét hành động của Kỷ Thành Minh là đúng hay Niệm Hi nắm chặt tay Kỉ Tâm Hay em cứ ở trong này Không, em sẽ đi. – Kỷ Tâm Trừng rút mạnh tay cô ra khỏi bàn tay của Kỷ Niệm Hi, thế nhưng cô vẫn nở nụ cười, có vẻ tinh thần đã khá Thành Minh bước ra khỏi phòng, Kỷ Niệm Hi vẫn đánh giá thái độ của Kỷ Tâm Em không sao đâu. – Kỷ Tâm Trừng bỗng thay đổi tựa như trở thành một người Niệm Hi thầm nhíu mày, ngắm nhìn cặp anh em này, thoạt nhìn họ có nhiều điểm giống nhau, ví dụ như nội tâm luôn tỏ ra mạnh mẽ hơn so với suy nghĩ mọi người, chỉ có thể thể hiện sự đau lòng trước mặt người thân thiết Thành Minh đích thân lái xe đưa hai cô gái đi trang điểm và chuẩn bị lễ phục. Kỉ Niệm Hi cũng giúp Kỉ Tâm Trừng chọn lựa, cô có thể lí giải được tâm trạng của Kỉ Tâm Trừng vào thời điểm này, hẳn cô ấy muốn thể hiện phong thái xinh đẹp nhất trong hôn lễ này. Kể cả khi người đàn ông đó không bao giờ thèm để ý đến cô, nhưng cô vẫn muốn được như vậy, không vì một ai khác, mà là vì chính bản thân Niệm Hi thật bất ngờ trước sự kiên nhẫn của Kỉ Thành Minh, anh ngồi đợi các cô chọn quần áo, làm tóc, trang khi sửa soạn chu đáo, tâm trạng cô cũng không còn quá xấu- Anh hôm nay cứ như đã biến thành một người khác Em cứ nói rằng tâm trạng em đã tốt hơn rất nhiều cũng được khiến anh cũng cảm thấy vui vẻ đều nở nụ đến hội trường, họ dường như choáng ngợp trong cảm giác xa xỉ đến tột cùng. Từ cửa khách sạn đi vào đều được rải những cánh hoa hồng, vì cô dâu không thích sự phô trương của hoa hồng nhung nên màu hồng phấn nhuộm hồng bầu không khí. Phục vụ vận lễ phục chỉn chu đứng ngay ngắn thành hàng dài tựa như đang tham gia một nghi lễ quan phút sau, Kỉ Niệm Hi mới nhận ra sự đối lập của Kỉ Thành lẽ cô vẫn còn nhớ được cảm giác của mình trong một lễ cưới như thế tình yêu có sâu đậm đến đâu, nhưng khi tận mắt chứng kiến người đàn ông dắt tay một người phụ nữ khác , dường như toàn bộ tình cảm đều bị xóa nhòa, sự biến hóa trong nội tâm đó rất khó để có thể miêu tả bằng ngôn từ cụ thể, nhưng có thể hiểu rằng đó chính là sự tuyệt nữa, không sao có thể phục hổi lại nơi đây đều là những người đàn ông ăn vận chỉn chu sánh vai bên những người đẹp sang trọng tao nhã, họ cùng đến đây tham dự hôn lễ long trọng này để chúc phúc cho đôi uyên ương Niệm Hi không dám rời nửa bước khỏi Kỷ Tâm Trừng, cô theo sát luôn sẵn sàng ứng phó cùng Kỉ Thành Kỉ Tâm Trừng lại chỉ yên lặng chờ đợi, khuôn mặt được trang điểm kĩ lưỡng không thể hiện bất kì một thái độ nào, nhưng bàn tay cô ấy nắm chặt lại khiến cô cảm thấy hốt hoảng. Cô thật sự lo sợ, nhất là khi ở nơi đây còn có biết bao nhiêu người. Có người tiến đến đón tiếp Kỉ Thành Minh, đồng thời anh giới thiệu em gái mình. Trong khi đó, Kỉ Tâm Trừng không thể không mỉm cười đáp một hôn lễ không thể xa hoa hơn, cô dâu chú rể sánh bước bên nhau, là một đôi trai tài gái sắc xứng lứa vừa đôi không ai có thể hoài khi chủ trì gọi tên cô dâu, Kỉ Niệm Hi vô cùng khinh ngạc, cô luôn cho rằng Kỷ Y Đình sẽ cưới nhị tiểu thư của Tô gia Tô Thiên Linh, thật bất ngờ khi người anh ta cưới lại là Tô Thiên Mặc. Vì khoảng cách khá xa nên cô không thể thấy rõ được biểu cảm của tân nương đằng sau khuôn mặt được trang điểm quá mức tinh xảo trên khuôn mặt của cô dâu chú rể đều không hề có nụ Tâm Trừng run lên, Kỉ Niệm Hi nắm chặt bàn tay của Kỉ Tâm Chị thấy anh ấy yêu cô ta sao? – Kỉ Tâm Trừng bỗng mở có hay không thì vẫn sẽ phải thành thật đối mặt với bản thân, rằng anh ta không hề yêu như vậy mới có thể hoàn toàn tỉnh mộng, có khả năng tự nói với bản thân, tất cả những việc mình đã làm đều là vô nghĩa, ngoại trừ đôi khi nhớ lại những hành động ngốc nghếch non trẻ của bản thân, mình chẳng còn lại điều gì Y Đình có yêu Tô Thiên Mặc không? Kỉ Niệm Hi khẽ cười, ai mà biết ngay sau hôn lễ, có một chút sự cố, khi cô dâu theo sau chú rể, đột nhiên cô dâu bị vấp, nhưng ngay khi chưa kịp ngã ngửa ra phía sau, chú rể đã nhanh nhẹn tiến đến đỡ cô dâu trong vòng tượng này diễn ra trong mắt người xem vô cùng tự nhiên thân hay không? Ít nhất trong con mắt đánh giá của người ngoài đó là như vậy. Tác giả Thể loại Ngôn TìnhNguồn diendanlequydonTrạng thái FullSố chương 69Ngày đăng 3 năm trướcCập nhật 3 năm trước Truyện Ai Sẽ Theo Em Đến Cuối Cuộc Đời của tác giả Lục Xu khá đơn giản , ngắn gọn khi mà cốt truyện chỉ xoay quanh nhân vật nữ cũng có những lúc phải trải qua đau khổ, không đau khổ này thì sẽ có đau khổ khác. Nhưng vật chính trong truyện của chúng ta lại phải trải qua rất nhiều nỗi bất hạnh. Nào là mồ côi cha , phá sản , bị người đàn ông phản bội và căm ghét , số phận của cô gần như là một căn phòng đầy bóng trong cái rủi vẫn còn cái may, cô không thể cứ chìm đắm trong căn phòng tối này mãi được, đã đến lúc cô thoát ra và làm lại thôi. Chúng ta hãy cùng nhau dõi theo bước chân của người phụ nữ này và thầm cầu nguyện cho mọi điều may mắn sẽ đến với cô! Trong nội tâm Kỷ Thành Minh luôn cất giấu những cảm xúc tuyệt-đối-không-có-đạo–lý. Một câu nói của cô, rất nhanh khiến người đàn ông tự cao tự đại đứng trước mặt lo lắng không cho phép cô đi. Cô không muốn nhìn thấy tình huống Giang Thừa Dự kết hôn, anh ta bắt cô phải mở to hai mắt nhìn cho rõ, người đàn ông cô từng yêu là loại người gì, và người đàn ông đó hiện tại đang kết hôn cùng với một người phụ nữ khác. Cô dâu mới chẳng phải là cô, bất kể lý do vì sao người đàn ông này không cần cô nữa, thì kết quả vẫn cứ là như vậy. Kỷ Thành Minh chính là con người luôn tuân theo chủ nghĩa kết quả, thua là thua, anh sẽ không bao giờ tìm cớ để biện minh. Cũng với đạo lý đó, nếu thắng anh cũng sẽ không bao giờ an ủi kẻ thất kéo lấy thắt lưng Kỷ Niệm Hi, không chút thương hoa tiếc ngọc, bắt cô không thể cự tuyệt chối bỏ cảnh tượng thảm khốc đang diễn ra. Có lẽ trong cuộc đời anh chưa từng phải trải qua tình cảnh còn người mất chuyện này, nên anh sẽ chỉ dùng tư duy chủ quan của chính mình để lo lắng cho người khác. Còn cô lại chính là cái kẻ xấu số bất hạnh rơi vào tay anh Mở to hai mắt để nhìn cho rõ đi em. – Đôi môi anh như cánh hoa rơi xuống bên tai Kỷ Niệm Hi, hơi ấm ẩm ướt lan khắp cổ cô, khiến cô cứng người lại, ngẩng đầu mắt chứng khiến Giang Thừa Dự cưới một người con gái khác, quan trọng nhất là muốn cô phải tự thừa nhận với lòng mình về năng lực của bản thân, còn anh hình như thấy chán ghét vì cuộc đời cô chưa đủ bi thảm, nên nhất định phải động tay vào để cô phải kinh tâm động quay đầu nhìn sang phía Kỷ Thành Minh, cô muốn nhìn cho rõ xem anh ta rốt cuộc là cái loại đàn ông gì, cô những tưởng bây giờ anh phải đang cảm thấy vô cùng sảng khoái khi vờn cô như một con thú nhỏ trong lòng bàn tay, thế nhưng trong mắt anh lại chẳng hề ẩn chứa điều gì. Tầm mắt của cô lại rơi xuống bàn tay anh đang đỡ lấy lưng cô. Liệu có thể buông tha cho tôi không, chỉ cần nốt ngày hôm nay có khả năng sao?Sẽ không. Vậy thì phải kiên cường đối mặt thôi, một ngày chẳng qua cũng chỉ có 24 giờ, chỉ cần kiên trì hơn một chút, từng giây từng phút của nó sẽ cứ bình tĩnh trôi qua mà không hề để lại dấu bộ comple sang trọng trên đôi giầy da bóng lộn, những bộ váy dạ hội thiết tha tuyệt đẹp, những con người đang hiện diện tại đây đều vô cùng hâm mộ đôi giai nhân này, mình đâu thể để cho bản thân cứ mãi chật vật như vậy, mình sẽ cố gắng tự xoay chuyển cuộc sống của chính mình. Không có gì là không thể, Giang Thừa Dự có thể bỏ rơi mình, Kỷ Thành Minh có thể đối xử với mình như thế, mình đang trở thành miếng thịt bò cho người ta khống chế. Họ dựa vào cái gì mà có thể ảnh hưởng đến tình cảm của mình như thế còn muốn khốn khổ cho ai xem, nếu chính bản thân cô không đủ kiên cường, cô sẽ càng khiến mình trở nên đáng thương hơn, cô không cần thiết phải đóng vai kẻ đáng thương hại đó, vì sẽ chẳng có ai thương xót cho cô bắt lấy cánh tay Kỷ Thành Minh đang đỡ lấy lưng cô, uyển chuyển biến thành cô khoác lấy tay Kỷ Thành Minh- Được, tôi sẽ mở to hai mắt xem thay đổi bất ngờ của cô rõ ràng đã khiến Kỷ Thành Minh kinh ngạc, anh liền cúi xuống khẽ mỉm cười, dường như anh đã biết trước, cô sẽ không giống với những người khác. Vì sao lại biết, đương nhiên chính anh cũng không rõ. Con người ta không thể lúc nào cũng sống quá rõ ràng như vậy được, thi thoảng cũng nên hồ đồ một chút có sao cưới đã bắt đầu, mọi người được đưa vào hội trường của khách sạn đã được chuẩn bị sẵn. Trên mỗi bàn ăn đều được trang trí rất tỉ mỉ tinh tế, sạch sẽ, tráng lệ, giống như họ được đưa nhầm vào một mê cung. Giang gia và Mông gia tổ chức bữa tiệc cưới này để không ai có thể sánh dâu và chú rể không biết đã thay bộ lễ phục mới từ bao giờ. Những bộ trang phục dành cho ngày cưới cô từng được xem trên các tạp chí danh tiếng thế giới bình chọn cho năm đều đã xuất hiện trong ngày hôm ngồi bên cạnh Kỷ Thành Minh, cô cũng không để ý đến thân phận những người ngồi cùng bàn. Ánh mắt cô vẫn chăm chú không hề suy chuyển, như một học sinh đang tiếp thu bài học vỡ lòng. Giờ phút này cô đang mặc một chiếc váy dạ hội màu xanh lam nhẹ nhàng, hòa toàn phô bày vóc dáng quyến rũ của cô. Tóc cô được búi thấp , vài sợi tóc hơi xoăn được thả buông rủ tự nhiên, vừa quyến rũ lại mang theo một chút gợi cảm, hơn nữa khi cô nở nụ cười rạng rỡ, hiển nhiên sẽ trở thành cô gái đẹp nhất trong hội ta thường nói, người phụ nữ càng không thể thua ngay với chính bản thân mình, họ càng để đối phương nhìn thấy sự kiên cường của mình, lòng họ sẽ càng dễ chịu hơn. Không hiểu đó là một câu châm ngôn hay chỉ là một lời an ủi, nhưng dù sao, lòng cô đã chẳng còn tri giác nữa. Nếu như bây giờ cô khen Giang Thừa Dự thật có mắt nhìn người, không biết có ai bảo cô điên rồi không. Nhưng thật ra điên được cũng tốt, điên rồi thì đâu còn biết được gì nữa, có khi cứ hôn mê bất tỉnh như ngày trước lại tốt hơn. Thượng Đế đã mang đến cho cô một con đường tốt nhất có thể lựa chọn, nhưng cô lại cố tình đối nghich lại ý trời, cô tỉnh lại, chỉ để thêm đau khổ, trong ba ngàn nỗi đau của nhân gian, hiện tại cô đã trải qua được bao nhiêu?- Tổng giám đốc Kỷ đưa bạn gái đến đây, thật khiến chúng tôi được mở rộng tầm mắt. – Nói xong, ánh mắt người đó dừng lại trên người Kỷ Niệm Xem ra sau này tôi nên đưa bạn gái theo nhiều hơn, để mọi người càng được mở rộng tầm mắt. – Kỷ Thành Minh cũng đùa lại, vốn những lời này của anh đã thể hiện rằng thân phận cô cũng không quá đặc biệt, thế nhưng anh còn vẽ rắn thêm chân, dịu dàng vuốt tóc cô - Em hâm mộ người ta đang được làm cô dâu mới à?Cô không hiểu nhìn theo anh, cô vừa bỏ lỡ cuộc đối thoại của Không cần hâm mộ đâu em, rồi sẽ có một ngày em cũng được như biết là anh đang nói cho ai nghe đây, nhưng rõ ràng trong ánh mắt của những kẻ đứng bên cạnh nghe được những lời này thì lại không hề giống với biểu hiện của anh trong mắt lễ được tổ chức rất truyền thống. Trên tấm thảm đỏ được trải thật dài, cô dâu đứng một bên, cha cô dâu nắm tay cô trao cho chú rể, cô dâu chú rể cùng nhau bước tiếp con đường còn lại tiến lên lễ ít cô bé cậu bé chạy theo sau, khuôn mặt lũ trẻ vô cùng sung sướng chứng kiến cảnh tượng này. Đột nhiên, Kỷ Thành Minh vỗ vai cô- Đưa di động của em cho nhìn anh bằng ánh mắt kỳ quái, nhưng vẫn rất vâng lời đưa di động cho nghe thấy người dẫn chương trình bỗng nói- Người đầu tiên nhận được cuộc gọi, sẽ được tặng một món quà vô cùng giá trị, xin hãy nhanh gọi di động đi ạ…. – Người dẫn chương trình vẫn chưa nói xong, đã có một chiếc điện thoại được đưa lên. Kỷ Thành Minh cầm di động của mình đưa lên tai, anh đứng dậy nói- Tôi sẽ vừa dứt lời, có rất nhiều người cười vang, họ thật không ngờ Kỷ Thành Minh cũng tham gia loại trò chơi này, họ tỏ ra tán thưởng sự ngây thơ chất phác của giơ điện thoại của Kỷ Niệm Hi lên- Cô gái xinh đẹp đang ngồi bên cạnh tôi vừa nổi giận không vui cho lắm, cho nên xin để cô ấy nhận được món quà may mắn trong hôn lễ của tổng giám đốc Giang đây, mọi người không ngại chứ?Người dẫn chương trình đối đáp rất trôi chảy- Không biết tiểu thư xinh đẹp đây và vị tiên sinh anh tuấn này là quan hệ gì ạ?Kỷ Thành Minh cúi đầu, vờ như hơi ảo não, một lúc lâu sau anh mới ngẩng lên- Hình như tôi vừa nghe thấy người ta mô tả về chúng tôi, hình như là một đôi nhỉ?Cả hội trường lại cười Thành Minh lại đẩy Kỷ Niệm Hi lên- Nhanh lên nhận món quà thần bí của họ thôi em, nhỡ họ tiếc rẻ không trao thì biết làm thế nào bây giờ?Mọi người lại cười, không khí diễn ra vô cùng náo nhiệt. Một số người cười vì không khí sôi động này. Một số người cười, ngay cả lí do vì sao họ cũng không Niệm Hi tiến lên lễ đài, nếu đã đi đến bước này rồi, vậy thì cứ đi tiếp dẫn chương trình rất giỏi tạo không khí, anh ta cười nhìn cô- Không biết vị tiểu thư xinh đẹp này hi vọng cô dâu hay chú rể tặng quà đây?Cứ như trao bằng khen không ngẩng đầu thản nhiên cười- Chú rể nhé, mọi người đều khen chú rể thật hấp dẫn, tôi cũng tiện thể muốn cầu nguyện để lấy được một người chồng giống như chú rể chú rể, mọi người ở đây đều gì đáng buồn cười đâu, cô đâu có đứng đây diễn hài kịch Rất tốt, xin mời chú rể bước ra trao tặng quà Niệm Hi nhìn theo Giang Thừa Dự, họ đứng thật gần nhau. Khuôn mặt với ngũ quan vô cùng hoàn mĩ của anh xuất hiện ngay trước mắt cô, bóng dáng anh thật thân thiết biết bao, hương vị anh quen thuộc biết bao, cô chìa tay ra- Em muốn nhận như năm cô vừa tròn mười tám tuổi, cô chạy đến trước mặt anh, chìa tay ra “Em muốn nhận quà.”Sau này không cho phép anh được ở bên cạnh một cô gái nào khác, cũng không được chưa có sự đồng ý của em mà phát tín hiệu với người ta, không được trò chuyện với người đẹp hơn em, càng không được cưới ai khác ngoài giờ em đã 18 tuổi, anh phải chờ em từ từ lớn lên, bây giờ anh bắt đầu chờ đợi được rồi đấy, khi nào sinh nhật của em cắm hơn 20 ngọn nến, vậy là đã đến lúc, chúng mình sẽ cùng nhau kết Tặng quà cho em đi, nếu anh không tặng, anh sẽ phải tự gói mình thành món quà tặng cho em chính bản thân anh cho em đi, không được đâu, như thế thì xấu Niệm Hi ngẩng đầu lên, quan sát anh thật lâu- Chẳng lẽ tổng giám đốc Giang đây thấy tôi không đủ tư cách nhận món quà của ngài ư?- Kỷ tiểu thư lại nói đùa rồi. – Giang Thừa Dự thở dài. Trước mặt mọi người xuất hiện một sợi dây chuyền của nhà thiết kế trang sức người Pháp nổi tiếng thế giới được đặt trên một tháp cao cô cùng tinh xảo. Mọi người hô vang, tỏ ra vô cùng thán phục, Giang gia quả là dám chịu lúc ấy, Mông Tuyết giật mình nhìn chồng, hiển nhiên tình huống này nằm ngoài dự liệu của Thừa Dự cầm lấy món quà, anh không cần để ý đến bất kỳ ai, trực tiếp choàng tay qua cổ cô. Ngay trước mặt mọi người, chú rể choàng tay ôm một cô gái khác thì thật chẳng hay ho gì, nhưng không một ai dám lên tiếng. - Lục Nhân… - Anh nhẹ nhàng mở miệng, chỉ mình cô có thể nghe thấy giọng nói của thở của anh vẫn quanh quẩn vấn vít quanh cổ cô, thế nhưng anh đã quyết định trở thành chồng của một người khác. Cuộc sống sao lại diễn ra một vở hài kịch đặc sắc thế biết nhận ra gọi tên cả những chuyện xảy ra trước đây đều là một sự ngụy trang, anh vờ như không quen biết cô. Anh dùng những lời nói như vậy để tổn thương cô, cô có thể không quan tâm, cô cũng có thể tự an ủi chính mình rằng, cô sẽ không bận nhưng cô không thể không nhớ rõ một chuyện, anh đang đứng ngay trước mặt cô, để cưới một người nhật thứ 18 của cô, cô từng nói với anh rằng- Sau này chúng mình kết hôn, nhất định phải viết rõ một hiệp ước. Một khi Giang Thừa Dự đã kết hôn với Giang Lục Nhân, thì không thể li hôn, nếu không toàn bộ tài sản sẽ thuộc quyền sở hữu của Giang Lục đó anh cốc một cái lên trán, nhìn cô đầy chiều chuộng- Được thôi. – Anh còn cười cô. – Em cũng thật là tham lam như thế, nhưng anh vẫn tình nguyện trao tặng cho hôn nhân nào quy định một khi đã kết hôn thì không thể li hôn? Vi phạm luật hôn nhân thì đã sao? Hành vi trái pháp luật không có trong luật pháp tất nhiên sẽ không thể tồn tại. Hiệp ước đó, ngay giây phút quyết định kia đã không có hiệu nữ cứ luôn ngốc nghếch, luôn cất giữ những lời hứa hẹn chót lưỡi đầu môi ngon ngọt của đàn ông, họ không biết rằng, ngay từ đầu, những lời nói đó vốn chẳng hề có giá xem, cô không phải hoàn toàn là một đứa ngốc như thế hay sao?Anh vẫn cưới một người con gái khác, ngay trước mặt cô, anh vẫn ở bên một người con gái Thừa Dự muốn nói gì đó, nhưng Kỷ Thành Minh đã tiến lên đây- Tổng giám đốc Giang, sao anh lại định ngay trước mặt tôi ăn đậu hũ của cô ấy thế? Tôi không đồng ý đâu. – Một tay anh đoạt lấy Kỷ Niệm Hi, mặc kệ những người khác thấy thế cười với Giang Thừa Dự, trong nụ cười đầy giằng co căng thẳng, tin rằng đôi bên đều nhận ra điều Tổng giám đốc Kỷ bắt đầu trở nên keo kiệt như vậy từ bao giờ? - Chẳng ai lại hào phóng đối với người phụ nữ của mình, ngoại trừ thánh nhân, nhưng tôi lại chỉ là một kẻ phàm nhân. – Kỷ Thành Minh kéo Kỷ Niệm Hi qua phía anh, mỉm cười khẽ tránh Thừa Dự nhìn người đang đứng bên cạnh anh, đối phương lắc đầu với anh. Đồng thời Kỷ Thành Minh cũng kéo Kỷ Niệm Hi lại sát bên cạnh mình, không một ai lại có thể tiếp cận cô. Trường hợp duy nhất cô không ở bên cạnh anh, có lẽ chỉ có duy nhất tình huống vừa diễn Thừa Dự nhìn theo bóng dáng của Kỷ Thành Minh đang dần đi khuất, anh ta rốt cuộc định làm gì đây?Kỷ Thành Minh dường như rất vui vẻ- Vừa rồi có thỏa mãn không em?Cô nhắm mắt lại, không định trả lời câu hỏi nhàm chán của tay Kỷ Thành Minh giật sợi dây chuyền trên cổ cô xuống, cổ cô hằn lên một vết đỏ, rất đau, nhưng cô chỉ cau người nhìn sang phía Sau này tôi sẽ tặng cô ấy những thứ đẹp hơn. – Anh cười, để họ nghĩ rằng người đàn ông này đang bị lòng tự trọng chiếm hữu, chẳng ai hi vọng người phụ nữ của mình đeo trên cổ chiếc vòng của một người đàn ông khác tặng, dựa vào đâu mà bắt anh trở thành ngoại lệ chấp nhận chuyện cau mày giằng co với anh, chiếc vòng cổ có chất lượng không tồi, thế nên ít nhất anh không vứt thẳng xuống đất. Phải chăng bỗng nhiên anh lại biết thương hương tiếc ngọc, anh không thèm ném thẳng đi cơ Ăn cơm thôi nào. – Anh ôm lấy thắt lưng cô, đẩy cô về phía bàn lẽ vì cổ quá đau, nên đôi mắt cô rốt cuộc cũng đỏ lẽ cứ tìm cho mình một lý do để đau đớn, cũng thật tốt biết bao, ngay chính bản thân còn cho rằng như vậy, chỉ là đau, chỉ là muốn khóc lên, thì sẽ rất đơn giản, đâu còn gì để mà phức tạp mắt cũng sẽ không rơi vợ chồng mới cưới bắt đầu đến từng bàn kính rượu quan khách, còn cô cũng bắt đầu dùng bữa, dùng thực phẩm để điểm tô cho vị giác của chính mình, cô cứ đổ mọi thứ vào miệng, thế là chẳng cần phải nói gì Thành Minh vỗ vỗ lưng cô- Ăn chậm thôi em, không người ta không biết lại tưởng bình thường anh để em đói đấy. Một câu nói rất bình thường, nhưng họ có thể hình dung được trong mắt những người khác, nói như vậy, tất nhiên sẽ che giấu những ý tứ phía không thèm nghĩ nữa, anh muốn làm gì thì đã rất mệt mỏi rồi, cô mệt mỏi, toàn bộ thế giới này chỉ còn lại mình cô, chẳng còn ai khác tồn tại Thừa Dự và Mông Tuyết không biết đã đến từ khi nào, cô không biết, cũng không muốn biết nữa. Tất cả mọi người đều nâng ly đứng dậy trong tư thế chờ đợi từ lâu. Giang Thừa Dự cũng rất phối hợp với Cả đời chỉ kết hôn một lần duy nhất, tổng giám đốc Giang thật không thẳng thắn rồi, uống thêm một ly nữa nào… - Không biết là ai vừa Niệm Hi cũng đứng dậy, khi cô nghe thấy câu “Cả đời chỉ kết hôn một lần duy nhất” kia, dường như cả người đều nhũn ra. Thật hay cho cái câu “Cả đời chỉ kết kết hôn một lần duy nhất” Thành Minh cầm một ly rượu đưa tận tay Kỷ Niệm Hi- Nếu không vui em cũng phải uống một ly chứ, nếu không tổng giám đốc Giang sẽ bất mãn Thành Minh tỏ ra không một chút kiêng nãy anh đã nói người đẹp bên cạnh anh đang giận dỗi, hẳn là người ta vẫn chưa hết giận Niệm Hi run run, Giang Thừa Dự và Kỷ Thành Minh đều đồng thời nhìn về phía tình huống hay thế này, cô cũng phải thể hiện tài năng của mình chứ Tôi xin chúc hai người tân hôn vui vẻ, trăm năm hạnh phúc. – Một câu nói thật đơn giản, nhưng lại dùng hết dũng khí cả đời cô gộp lại, chất lỏng trong ly được cô cạn sạch một hơi. – Tôi xin kính chúc thêm một ly nữa, bằng hạnh động thực tế để biểu đạt rằng, tôi thật lòng gửi lời chúc phúc đầy thành ý đến tổng giám đốc Giang nói vừa cất lên, ly rượu trên tay cô cũng Tốt, tốt lắm, thật đúng là nữ trung hào kiệt. – Có người vỗ Thừa Dự nhìn cô, rồi hạ ly rượu trên tay người lại lớn tiếng cười - Này biết nói gì đây, cô bé nhà người ta đều đã cạn ly, sao tổng giám đốc Giang lại kém thế?Giang Thừa Dự bất đắc dĩ gãi đầu gãi tai- Làm người cũng phải tích đức một chút thấy chồng mình đứng bên cạnh đang khó xử, cô vợ mới cưới Mông Tuyết khẽ than lên- Ly rượu này, tôi xin Tuyết đang định nhận ly rượu, Kỷ Thành Minh chầm chậm thủ thế- Hôm nay đã đủ phương pháp nâng ly rồi, tôi nghĩ mọi người cũng nhìn chán, không biết còn phương pháp trình diễn nào hay hơn không nhỉ? Trên đời này khó có thể tìm thấy một đôi vợ chồng nào tình cảm mặn nồng đến thế. Mọi người lại càng náo loạn- Uống rượu giao bôi đi, uống rượu giao bôi…Mông Tuyết bị kích động bởi lời nói, cô cầm ly rượu lên, nhìn Giang Thừa Dự. Yết hầu Giang Thừa Dự khẽ run lên, một câu “Thôi bỏ đi” định nói ra đành phải nuốt về. Anh cầm ly rượu lên, ngay khi quan khách vỗ tay, anh cùng Mông Tuyết hoàn thành nghi thức “quan phương” Niệm Hi nhìn cảnh tượng đang diễn ra trước mắt, rốt cục cả thế giới trong mắt cô cũng sụp đổ, cô không còn lối bộ thế giới này đều bị hủy diệt, đơn giản chỉ vì cô bị một người vứt đàn ông đó đang đứng trước mắt cô, anh đang nắm tay một cô gái khác. Rốt cuộc cuộc vui cũng tàn, mọi người cũng xong xuôi, cô dâu chú rể đi đến bàn khác để nghênh đón màn trêu chọc tiếp Họ thật xứng đôi em nhỉ? – Kỷ Thành Minh bỗng mở không nói gì nữa, tất cả thế giới của cô đều đang rối bời, cô không cần thiết phải phát biểu cảm nhận của môi như cánh hoa của anh lại chuyển đến bên tai cô, thoạt nhìn hai người thật vô cùng thân thiết- Em có rất nhiều phương pháp để thể hiện sự bất mãn của mình đã có thể được lựa chọn, cô có thể đứng trước mặt mọi người mà gào thét lên, hay tuyên bố rằng Giang Thừa Dự đã vứt bỏ cô , để tất cả quan khách được chứng kiến bộ mặt thật của Giang Thừa Dự. Cô có thể ngay lập tức phát huy sự bất mãn của mình, Kỷ Thành Minh đã đưa cô đến đây, cô sẽ có cơ hội được làm tất cả mọi thứ cô muốn, mọi người trong hội trường sẽ trở thành nhân chứng cho cô. Còn hành vi của cô ngày hôm nay, sẽ được phóng đại vô hạn trong mắt mọi đã có thể lựa chọn, cô đã có cơ hội được lựa là do chính bản thân cô không phụ nữ không đủ khôn ngoan, mới có thể để bản thân tiếp tục bị một vết đó đã là lựa chọn của cô, có nghĩa là chính bản thân cô sẽ phải gánh vác toàn bộ hậu quả do lựa chọn ấy gây ra, ai cho cô được phép hưởng toàn bộ những thứ tốt đẹp trên đời thế cả rượu trên bàn đều được đặt trước mặt cô, cô uống hết ly này đến ly đang nâng ly kính rượu với chính cô, cô uống cho chính mình, cô đang tự uống rượu một cách vô cùng sảng khoái đấy. Nếu cô đã không muốn hành hạ người khác, cô đành phải hành hạ chính bản thân cô, có gì là không thể được đâu. Có gì có thể so sánh với tâm trạng cô vào giờ phút này, có gì rõ ràng hơn, cô không phải là không thể có Giang Thừa Dự, là do chính cô đã muốn bất cần tất cả mọi qua đời từ sớm, người duy nhất yêu thương cô là ông Giang Huy đã rời xa nhân thế từ rất lâu, chỉ còn mỗi cô là vẫn sống, người đàn ông mà cô vẫn tâm tâm niệm niệm yêu thương, ngày hôm nay, đã trở thành chồng một người thân sớm đã tiêu tan, tình yêu sau ngày hôm nay cũng sẽ hoàn toàn biến thế giới này, có cái gì là thuộc về Giang Lục Nhân cô đây?Đến cái tên của chính mình cô còn chẳng cô là ai thế?Ai đang sống trong cơ thể này thế?Cô tự hát một khúc nhạc bi thương dành tặng riêng cho chính bản thân cô, thế nhưng chính cô nghe xong mà chẳng thể hiểu được khúc nhạc Thành Minh nhìn theo động tác của cô, anh không hề cười- Em đang trừng phạt chính bản thân mình đấy à?Cô lại cười, cô có thể nghĩ được, trong lòng anh nhất định là đang mắng cô ngu ngốc. Nhưng anh vẫn còn tử tế chán nên chưa nói ra miệng, có nên khích lệ sự lương thiện đột xuất của anh không đây?Kỷ Thành Minh đang rơi vào những hồi ức của chính mình. Lúc đó anh đi tìm Giang Lục Nhân, thật ra chỉ để tìm cách cứu Hướng Tư Gia. Nhưng khi đã vô vọng, anh đành chấp nhận một sự thật đau lòng cô gái mới 18 tuổi, đã chết trong lòng anh, không hề có bất kỳ yêu cầu nào đối với anh, ngoại trừ cảm thấy vô lực, anh cũng không hề cảm thấy gì anh không đồng ý cho mình được thương tâm như con gái ấy, vẫn chưa trưởng thành,nhưng cô đã có thể hiểu được rất nhiều chuyện. Thậm chí, trong mắt Kỷ Thành Minh, Hướng Tư Gia cực kỳ thông minh, sự thông minh của cô khiến anh vô cùng tán thưởng, cô chắc chắn là lựa chọn tốt nhất để làm vợ anh. Huống chi, cô luôn không rời xa anh, cô giống như không khí luôn bao quanh anh. Cô cùng anh từ Nam Thành đến Đông Xuyên, anh những tưởng này cả đời này sẽ cứ ở bên Hướng Tư Gia như thế, không thể có bất kỳ chuyện ngoài ý muốn có thể xảy ra giữa nên anh không ngại trả giá vì Hướng Tư Gia, nếu cô sẽ là vợ anh, vậy cô nên được hưởng thụ tất cả mọi quyền lợi, bất kể đó là từng nghĩ như vậy, cho nên anh bất chấp mưa gió đưa cô đi trước khi mất Hướng Tư Gia đã không muốn vậy, cô nằm trong lòng anh nói không muốn, cô nói- Đừng tìm Giang Lục Nhân, dù phải chết em cũng không muốn cô ấy cứu gái thường không hiểu rõ tình trạng khẩn thiết, có gì có thể quan trọng hơn so với mạng sống được đây, tất nhiên Kỷ Thành Minh sẽ không nghe lời Hướng Tư Tư Gia ra đi, chính bản thân Kỷ Thành Minh lại không cảm thấy quá thương tâm, trống vắng, không còn ai đứng bên cạnh anh nữa. Anh tưởng niệm, không phải tưởng niệm cho một ai khác, mà cho chính bản thân anh. Cho dù trời xanh không thấu, cũng chẳng bận tâm, nhưng thiếu một người, vẫn có gì đó rất là cảm giác của anh vào thời điểm đó, vậy hiện tại Kỷ Niệm Hi thì sao, cô đang nghĩ đến điều gì?Kỷ Niệm Hi vẫn đang ngồi uống rượu, không hề mở miệng nói một câu, ánh mắt cô cũng chẳng hề liếc nhìn đôi vợ chồng mới cưới, cô chỉ đang giải tỏa bằng phương thức của chính hi vọng cô có thể khóc lên, ít nhất có như vậy cô mới có thể giải tỏa được hết những cảm xúc đang dồn nén trong lòng, cô mới khiễn bản thân vơi bớt khó từ bao giờ anh lại cho phép bản thân thực hiện nhiều hành vi nhàm chán như thế này?Hay vì chính anh đã quá trống trải rồi?Anh đoạt lấy ly rượu trên tay cô- Để anh uống cùng nhún vai- Tốt chỉ cần có một ai đó có thể giúp tôi, chỉ đơn giản như vậy thôi, nhưng để thực hiện lời hứa đó lại thật phức vẫn uống, thật ra họ không hề say không biết có phải vì rượu này tác dụng chậm hơn hay không nữa. Kỷ Thành Minh đỡ lấy Kỷ Niệm Hi, đầu óc cô coi như vẫn tỉnh táo, tuy nhiên có nhiều hành động cô vẫn không rõ ràng Xem ra tổng giám đốc Kỷ lần này rất thật lòng nhỉ? – Có người thử hỏi Tôi đã bao giờ không thật lòng chưa? – Anh cũng thật sự hồi tưởng lại, ngoài Hướng Tư Gia, bên cạnh anh chưa từng xuất hiện thêm một cô gái nào khác, mà với Hướng Tư Gia anh cũng rất thật của đối phương vốn chỉ là tùy tiện, nhưng bị vặn lại bởi câu hỏi của anh, người đó chẳng biết phải nói gì thêm, cười trừ bỏ ta đều nói rằng những người thất tình đều rất phiền phức, hóa ra đó đúng là sự thật, ít nhất chính anh cũng thừa nhận rằng thật sự là như một đoạn tình cảm ngắn ngủi mà phải đòi sống đòi chết thì thật chẳng đáng, đây là nhận xét của tất cả mọi người ngoài cuộc đứng xem. Nhưng người trong cuộc mới có tư cách để nói chuyện Thành Minh bực mình thở dài, cũng không biết anh thở dài vì đứng trước cửa khác sạn, có người đi tới- Tổng giám đốc Kỷ, tổng giám đốc Giang muốn gặp Thành Minh nở một nụ cười xấu xa- Không nghe ôm lấy Kỷ Niệm Hi bỗng đột nhiên ngẩng đầu lên, nhìn Kỷ Thành Minh- Đúng, không nghe cười với anh, khuôn mặt cô ửng hồng, kinh diễm đến bất ngờ, tay cô chạm lên khuôn mặt của Kỷ Thành Minh, không biết cô đang nhìn thấy ai, nhưng đôi mắt cô, sáng ngời hiếm nhân cười, đúng thật khuynh quốc khuynh thành. Đánh giá từ 97 lượtTruyện Ai Sẽ Theo Em Đến Cuối Cuộc Đời của tác giả Lục Xu khá đơn giản , ngắn gọn khi mà cốt truyện chỉ xoay quanh nhân vật nữ cũng có những lúc phải trải qua đau khổ, không đau khổ này thì sẽ có đau khổ khác. Nhưng nhân vật chính trong truyện của chúng ta lại phải trải qua rất nhiều nỗi bất hạnh. Nào là mồ côi cha , phá sản , bị người đàn ông phản bội và căm ghét , số phận của cô gần như là một căn phòng đầy bóng trong cái rủi vẫn còn cái may, cô không thể cứ chìm đắm trong căn phòng tối này mãi được, đã đến lúc cô thoát ra và làm lại thôi. Chúng ta hãy cùng nhau dõi theo bước chân của người phụ nữ này và thầm cầu nguyện cho mọi điều may mắn sẽ đến với cô! Giang Lục Nhân thiu thiu ngủ khoảng mấy tiếng, vừa tỉnh lại, cô đã nhìn thấy Giang Thừa Dự đang ngồi đối diện nhìn cô bằng ánh mắt đầy nghi hoặc. Trong ấn tượng của cô, những cơ hội được ở bên anh như lúc này không nhiều lắm, hay có thể nói, sự quan tâm của anh không bao giờ dành cho cô. Đột nhiên anh lại trở nên chú ý đến cô như vậy, khiến cô rất kinh ngạc. Cô lập tức xoa xoa mặt, làm gì có chuyện gì được chứ. Sự kỳ lạ trong ánh mắt anh khiến cô không biết diễn tả như thế Thay quần áo rồi xuất viện ngay bỏ lại một câu, chậm chạp hiên ngang bước ra ngẩn người, nhìn theo bóng dáng anh, điện trong phòng đã được qua vì cơ thể hơi yếu nên cô mới bị ngất xỉu ở bể bơi, vốn không ảnh hưởng nhiều, dùng từ “xuất viện” này hình như có hơi quá thì nghĩ nghĩ, nhanh chóng thay quần áo, rời khỏi đang đứng bên ngoài chờ cô, trấn tĩnh đến kinh cũng không biết anh đang suy nghĩ về chuyện gì, cô chỉ cảm thấy thật kỳ lạ, nhưng không biết diễn tả thế lên trên xe, rõ ràng Giang Thừa Dự muốn hỏi gì đó, nhưng lại không mở miệng, khiến Giang Lục Nhân lại càng băn khoăn trong lòng. Cô không biết rằng, Giang Thừa Dự bỗng nhiên nghĩ đến tình trạng của cô trong công ty, anh muốn hỏi cô có thích nghi được với môi trường mới không, nhưng sau đó lại nghĩ ra anh sớm đã hỏi cô về vấn đề này rồi, cô cũng từng rất nhiều lần trả lời, nếu cứ hỏi đi hỏi lại thì cũng thật quá rề rà. Anh đương nhiên hiểu rõ hiện trạng của cô, trước đây anh còn thầm cảm thấy vui vẻ, tuy rằng sau này cũng hơi khó chịu một chút, nhưng không biết anh đã nhiễm những cảm xúc khác lạ này từ bao rất muốn hỏi cô, cô gọi anh bằng anh trai, vậy trong lòng cô có thật sự coi anh như một người anh trai ruột thịt hay không. Nếu là như vậy, mỗi khi phải chịu ấm ức khi ở bên ngoài, vì sao cô không bao giờ kể với anh. Có vài người bạn thân thiết với anh cứ luôn phàn nàn rằng em gái hoặc bạn gái mình suốt ngày chỉ biết ca cẩm và giận dỗi, họ luôn nghĩ rằng mọi người đều bạc đãi họ, hoặc là họ ghét phải nhìn thấy người ta. Rất nhiều năm qua, anh chợt nhận ra, cô chưa bao giờ nổi giận với cô, có thật sự coi anh là anh trai của cô không?Anh cau mày, hình như anh chưa bao giờ đối xử với cô như một cô em gái ruột thịt của là có gì đó không bình thường đang diễn ra, anh cũng không rõ, anh thấy hơi buồn bực, anh không thích cảm giác lại nhìn dáng vẻ của anh, cô không dám mở miệng quấy rầy, có lẽ anh đang cảm thấy rất phiền phức, nhưng cô đâu có khiến anh phiền vì đến nhà, theo thường lệ ông Giang Huy thường hỏi vì sao cô không về nhà, nhưng vì Giang Thừa Dự cũng không về, nên ông không cảm thấy quá lo lắng, vì Giang Thừa Dự đã kiếm cớ là công ty thưởng cho nhân viên thêm một đêm ở khách đến bà Văn Dao cũng không mở miệng hỏi về Dương bê thức ăn bày lên bàn, bốn người họ lại cùng ăn tôí như mọi khi, bà Văn Dao bỗng hỏi- Thừa Dự, đi chơi với Tố Nhi con thấy thế nào?Giang Thừa Dự đảo mắt liếc mẹ mình một cái- Có đi, nhưng không có gì đặc độ không mặn không nhạt của anh khiến bà Văn Dao cau mày- Con bé đó rất ngây Thừa Dự hiểu ý bà Văn Dao, bà muốn nhắc nhở anh rằng Nghiêm Tố Nhi tốt như thế nào, lại không mưu mô, nếu kết giao cũng sẽ tránh khỏi mệt mỏi, đối với đàn ông như thế cũng không Mẹ à, con đang dồn hết tâm trí vào công thản nhiên Giang Huy dừng đũa- Con nó còn nhỏ, không cần chúng ta phải quan tâm Thừa Dự và bà Văn Dao đều nhìn về phía ông Giang Huy, họ đồng thời nuốt xuống suy nghĩ của mình. Thế nhưng Giang Thừa Dự lại khá thoải mái, dù sao tạm thời anh cũng không bận tâm đến chuyện này, cứ để thư thư, khi nào cần tiến sẽ tiến thường thì sao cũng được, nhưng đối với chuyện dựng vợ gả chồng, anh không muốn lấy lợi ích là một thước đo tiêu chuẩn như những kẻ bà Văn Dao lại khá thất vọng đối với chồng Lục Nhân chỉ lẳng lặng ngồi theo dõi cuộc đối thoại của họ, cô chưa từng dừng đũa bới cơm, giống như ở đây, cô không có quyền lên tiếng. Cô không thể nói “Anh trai nên có bạn gái rồi..”Cô không thể nói “Anh trai thích kiểu con gái như thế nào…”Cô không thể nói “Trong lòng anh trai có muốn lấy vợ không..”….Có rất nhiều thứ, cô không bao giờ nói, cũng không thể thật yên ngồi trong phòng mình. Cô cảm thấy có gì đó không rõ ràng. Giống như, cô đột nhiên không biết bản thân nên làm gì, không nên làm gì, hay có phải những lời cô nói với người khác đều sai lầm rồi ba tiếng gõ cửa, cô bước ra ngoài mở mỉm cười với ông Giang Huy, một nụ cười rất bản năng, khiến cô cũng tự cảm thấy bản thân thật giả Giang Huy mang đến cho cô một cái bánh gato, là loại bánh mà trước đây cô từng nói rằng rất Lúc nãy cha thấy con ăn rất bỗng cảm thấy áy náy vì những biểu cảm phi tự nhiên vừa Cảm ơn Giang Huy cau mày, thở dài- Lục Nhân, bây giờ con đừng nên suy nghĩ nhiều, hãy cố gắng học thật giỏi, chuyện tương lai rồi sẽ nói không rõ ý của ông, thế nhưng vẫn đủ để nhận ra ông đang phiền lòng vì chuyện của cô, nên rất cảm động. - Con biết, con sẽ không suy nghĩ lung Ở công ty có xảy ra chuyện gì không?- Đồng nghiệp đối xử với con rất tốt, có chuyện gì con không hiểu đều chỉ dạy cho con, cha không cần quá lo lắng đâu ạ. Chỉ là con ngồi xe hơi lâu, nên cảm thấy không được thoải mái lúc đó ông Giang Huy mới yên tâm gật đầu- Đi ngủ sớm Dạ, cha cũng nghỉ ngơi sớm nhìn theo bóng ông Giang Huy, ít nhất ông cũng đối xử thật sự tốt với cô, coi cô như con gái ruột thịt của quay đầu, nhìn chiếc bánh trên tay, lòng chợt cảm thấy ngọt vậy, cô không đáng thương như cô tưởng, vẫn có nhiều người quan tâm đến cô, yêu quý cô, vì sao cô còn oán trời trách đất nghĩ cô vừa định xuống nhà uống một cốc nước, ăn bánh xong thường dễ bị khát nước vừa bước ra ngoài, cô nhìn thấy bà Văn Dao đang đi về hướng thư phòng, thật kỳ lạ, thông thường bà rất ít khi đến thư đứng thêm một lát, nghĩ đến vẫn đề bà Văn Dao nhắc đến lúc ăn cơm, hẳn phần lớn là nói về chuyện hôn nhân đại sự của Giang Thừa Dự nhỉ?Cô thật sự muốn biết, trong lòng Giang Thừa Dự đang tính toán như thế dù nghe trộm cũng không hay lắm. Nhưng cô không sao áp chế lại sự hiếu kỳ trong Mẹ à, chuyện này mẹ đừng có xen Thừa Dự từ chối ngẩng đầu lên, anh không muốn thương lượng với bà Văn Dao về chuyện của Nghiêm Tố Văn Dao trầm mặt- Mẹ già rồi, lời nói chẳng ai thèm nghe Mẹ Thừa Dự dường như có vẻ bất đắc Thật sự không thích à?- Con đã nói con còn trẻ Hồi bằng tuổi con mẹ đã sinh ra con rồi Thừa Dự có vẻ đau đầu- Đúng rồi, mẹ sau này đối xử với Lục Nhân tốt một chút, hãy coi cô ấy như con gái ruột của mình bà Văn Dao cũng kinh ngạc trước thái độ của Giang Thừa Dự- Tại sao tự nhiên con lại nói vậy?- Cô ấy không phải em gái mắt bà Văn Dao hiện lên sự bất khả tư nghị- Con nói là…Giang Thừa Dự gật đầu- Nên không cần phải so đo, cha không hề phản bội Thừa Dự cúi xuống tiếp tục nhìn vào những số liệu trên bàn, anh không hề nhìn thấy sự âm ngoan đang nhen nhóm trong đôi mắt bà Văn thì bà càng không thể hạ thủ lưu tình với Giang Lục Nhân được nữa, vốn bà còn không hiểu ông Giang Huy đang nghĩ gì, nhưng bây giờ mọi thắc mắc của bà đã được thông suốt, hóa ra ông đang muốn dâng con gái của ả tiện nhân cho con trai bà cơ đấy. Cứ ngồi đấy mà mơ, chỉ cần một ngày bà còn sống, bà sẽ không để Thừa Dự có bất cứ mối liên hệ nào với con bé cũng đừng mơ.

ai sẽ theo em đến cuối cuộc đời